Tôi cùng Lục Linh Châu leo ra khỏi hố sâu, lần này hai đứa học khôn hơn, buộc một sợi dây pháp khí vào cổ tay rồi giữ khoảng cách chừng một mét. Như thế, hễ ai rơi xuống hố thì người kia sẽ phát hiện ngay, kéo lên được. Dù vậy, hai chúng tôi vẫn thay nhau rơi xuống hố mấy lần mà vẫn không thể thoát khỏi không gian này. Tôi không hiểu nổi, Phật tháp không lớn sao lại có nhiều hố đến vậy.

Đến một lúc sau, cả hai đều kiệt sức, bơ phờ. Lục Linh Châu tức gi/ận đến phát đi/ên, gào lên: "đ/ốt sạch chỗ này đi cho rồi!"

"Vẫn chưa tìm thấy Tống Phi Phi và Hoa Hoa, chúng ta còn chẳng biết đang ở tầng nào. Phật tháp cao thế này mà ch/áy thì tất cả đều ch*t hết."

Lục Linh Châu nói: "Kệ đi! Cùng lũ yêu quái này ch*t chung luôn!" Nói rồi cô ta rút lá bùa ra, tôi vội kéo tay cô ta lại.

"Không được, bình tĩnh lại đi!"

"Sao cô ta có thể bình tĩnh được." Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Tôi vui mừng quay đầu lại: "Tống Phi Phi!"

Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi tắt lịm. Tim đ/ập thình thịch, hơi lạnh từ lòng bàn chân bốc lên lan khắp người. Tống Phi Phi và Lục Linh Châu đang nắm tay nhau đứng sau lưng tôi chừng hai ba mét, cả hai đều tiều tụy, tóc tai bù xù như vừa từ hố nào bò lên. Bên cạnh Tống Phi Phi là Lục Linh Châu nữa, vậy người bên cạnh tôi là ai?

Lục Linh Châu bên tôi nổi trận lôi đình: "Khốn kiếp! Mày là yêu quái gì mà dám giả dạng tao?"

Tống Phi Phi đối diện cười lạnh: "Đừng giả vờ nữa, cô mới là đồ giả mạo!"

Lục Linh Châu sốt ruột: "Phi Phi, cậu ng/u à? Đừng mắc lừa, mau qua đây với tụi tớ!"

Tống Phi Phi nhíu mày: "Kiều Mặc Vũ, sao cô cũng ở đây?" Tôi ngơ ngác kể lại mọi chuyện vừa xảy ra, cô ta gật đầu.

"Tôi hiểu rồi. Nếu cô tin tôi thì mau qua đây, tôi và Linh Châu đã tìm thấy lối ra rồi. Người bên cạnh cô là giả, mau lại đây đi!" Tống Phi Phi sốt sắng vẫy tay, chỉ vào góc tối nói đó là hướng lối ra. Cửa ra ở đây cứ cánh vài phúc là lại thay đổi, cô và Linh Châu mãi mới phát hiện, nếu trễ thì không kịp mất.

Biểu cảm cô ta vừa lo lắng vừa chân thành, Lục Linh Châu bên cạnh cô ta cũng nói giọng giống hệt Linh Châu tôi quen, không thể phân biệt thật giả.

Tôi đẩy Linh Châu bên mình: "Tôi vẫn tin cô, mau phản bác họ đi!"

Lục Linh Châu ấp a ấp úng: "Tôi… tôi..."

"Hay cô mới là giả?"

Lục Linh Châu nổi gi/ận: "Giả cái con khỉ! Tao gi*t mày!" Cô ta cởi bỏ sợi dây pháp khí trên cổ tay, xông tới tấn công Lục Linh Châu đối diện. Lục Linh Châu kia cũng cười lạnh đón đá/nh.

"Đồ giả mạo ch*t ti/ệt!"

Hai Linh Châu đá/nh nhau tơi bời. Chiêu thức cả hai y hệt nhau, ngoại hình giọng điệu không khác gì nhau, nhìn hoa cả mắt. đá/nh một hồi, Linh Châu bên Tống Phi Phi chiếm thế thượng phong.

Tống Phi Phi chạy tới kéo tay tôi: "Mau đi thôi!"

Thấy tôi đứng im, cô ta sốt ruột dậm chân: "Cô còn chần chừ gì nữa! Linh Châu thật sao lại thua đồ giả mạo chứ?"

Tôi chợt hiểu: "Ồ, có lý!"

Tôi theo Tống Phi Phi đi về phía trước. Hai Lục Linh Châu dừng đá/nh nhau, một người nhanh chóng đuổi theo bọn tôi. Linh Châu còn lại ngồi thừ trên đất, mắt vô h/ồn, lẩm bẩm: "Không thể nào… sao mình lại thua đồ giả mạo được? Không thể nào..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7