Trống da người

Chương 9

28/12/2023 11:43

Sau khi thu á/c khí còn sót lại trên trống vào la bàn, tôi dựa theo thông tin từ bản đồ địa hình tìm được và phương hướng vị trí la bàn đưa ra, đại khái x/ác định được nơi đến - làng Phong Hạ.

Ngồi tàu cao tốc tám tiếng đồng hồ, khi đến được thị trấn cách làng Phong Hạ gần nhất cũng đã là chiều tối, tài xế xe taxi gần trạm tàu cao tốc vô cùng nhiệt tình đi xe.

"Em gái, đi đâu vậy? Đi xe anh đi, bất kể bao xa đều đưa đến tận nơi!”

“Này này, em gái, em đừng nghe cậu ta nói, hành lý em nhiều thế này xe anh để được, vẫn là đi xe anh đi!”

"Vương Đại Trang! C/on m/ẹ nhà ông, lại muốn giành mối làm ăn với ông đây.”

Tôi kéo cái túi vải đựng trống đến bên cạnh chiếc xe khá lớn kia, nói với tài xế: "Đến làng Phong Hạ.”

Sắc mặt tài xế hơi thay đổi, có chút không chắc hỏi: "Em nói, đi, đi đâu cơ?”

Tôi cho rằng anh ta không nghe rõ thế nên lặp lại một lần nữa: "Đến làng Phong Hạ, bác tài, mở giúp tôi cốp sau đi.”

Nói rồi tôi nhấc trống lên, chuẩn bị nhét nó vào trong cốp sau, ai mà ngờ tài xế ban nãy mặt vẫn còn tươi cười lúc này đột nhiên trở nên khó coi.

Anh ta mở cửa xe, bước xuống khỏi ghế lái, th/ô b/ạo giằng lấy dây túi vải trong tay tôi ném sang một bên, sắc mặt lẫn vài phần kiêng dè.

"Nơi đó tôi không đưa, cô tìm người khác đi.”

Tôi bị một loạt hành động khó hiểu này của anh ta làm cho khó chịu, tuy nhiên tôi không quen thuộc người nơi này, thân lại có việc phải làm nên cũng không tiện đôi co với anh ta.

Xì, tiền này anh không muốn ki/ếm thì vẫn có người muốn ki/ếm đó!

Nghĩ vậy, tôi quay sang nhìn tài xế khác.

Không ngờ là những người này đều đồng loạt thay đổi sắc mặt, liên tục xua tay tỏ ra không nhận đơn làm ăn của tôi.

Một tài xế có gương mặt chữ điền nhìn trông khá thật thà phúc hậu hỏi: "Em gái, chắc là em không biết nơi em muốn đi rất xui xẻo, mấy năm nay tài xế chỗ chúng tôi đã sớm không còn nhận đơn đến đó nữa, trời cũng sắp tối rồi một cô gái như em đến đó làm gì?”

Tôi nắm ngay trọng điểm trong lời anh ta, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Xui xẻo? Sao lại xui xẻo ạ?”

Tài xế kia ngẩng đầu nhìn trời, bày ra dáng vẻ không muốn quan tâm đến tôi.

Tôi thở dài, mặt mày ủ rũ nói: "Bác tài, không giấu gì anh, thật ra em bị giáo viên hướng dẫn phái đi làm khảo sát đất đai ở làng Phong Hạ, hôm nay đã là ngày thứ 28 rồi, giáo viên hướng dẫn nói trong tháng này mà không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không cho phép em tốt nghiệp.”

"A, sinh viên đại học à.” Tài xế mặt chữ điền nghe tôi nói vậy thì sắc mặt hơi sáng lên: "Thế nhưng nơi cô em muốn đến cũng không có người nào dám chở.”

Tôi lảo đảo người, sốc nặng luôn.

Tài xế có râu ở bên cạnh hóng hớt thấy dáng vẻ này của tôi thì có chút không nhẫn tâm: "Nếu như cô em muốn đi, thật sự vẫn còn một người dám chở đấy.”

Tài xế mặt chữ điền ngạc nhiên nói: "Cậu nói là…”

Tôi nhìn hành động của hai người này, trong lòng có chút nghi ngờ nhưng không để lộ ra ngoài, chỉ làm ra vẻ mặt "cuối cùng cũng được c/ứu rồi.”

Sai khi hai tài xế trao đổi với nhau xong, tài xế có râu quay sang nói với tôi: “Sáng sớm ngày mai cô em đến đây, hôm nay người đó không đi làm.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6