5.

Ta ra lệnh cho hoàng hậu ở trong Phượng Nghi cung an tâm dưỡng th/ai.

Gần đây, ban ngày hoàng đế đưa Đan Hiệp Thông đến cung điện của nàng trong một thời gian, thời gian còn lại đều là qua lại với Thụy Phương.

Hoàng đế mỗi ngày đều có mỹ nhân bên cạnh, không hề cảm thấy ngày tháng khó khăn.

Nhưng Đan Hiệp Thông và hoàng hậu lại vì phải nhịn quá lâu, dần dần trở nên thấp thỏm không yên.

Một ngày nọ, hoàng hậu cuối cùng vẫn là cô đơn không chịu nổi, nấu một chén chèn đến cung điện của hoàng đế.

Nàng vừa đến cửa, bèn nghe thấy truyền đến giọng nói vừa đ/au đớn vừa hoan lạc của người phụ nữ từ bên trong.

Lập tức sốc đến mức đá/nh vỡ chén chè trong tay, Hoàng Bảo Toàn thấy thế, lập tức tiến lên nịnh nọt nói: "Ôi chao, hoàng hậu nương nương, sao người lại đến đây?"

Hoàng hậu rưng rưng nước mắt, không dám tin hỏi: “Hoàng đế là đang sủng ái người phụ nữ khác ở bên trong sao?”

Hoàng Bảo Toàn im lặng gật gật đầu.

"Làm sao có thể! Hoàng thượng đã hứa với ta, sẽ không sủng ái người phụ nữ khác!"

Nói xong, liền muốn đi vào trong phòng.

Hoàng Bảo Toàn đương nhiên là ngăn cản nàng: "Ôi chao, hoàng hậu nương nương, người hãy tha cho nô tài đi. Hoàng đã dặn dò không ai được quấy rầy."

"Hỗn xược! Cẩu nô tài, dựa vào đâu mà ngươi lại ngăn cản ta!"

Hoàng hậu t/át vào mặt Hoàng Bảo Toàn, quát m/ắng nghiêm khắc.

Nói xong, còn chán gh/ét cầm chiếc khăn thêu lên lau tay của mình, như thể đã chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.

Hoàng Bảo Toàn chịu đựng sự x/ấu hổ khi bị s/ỉ nh/ục, vẫn thấp giọng dùng lời nói ân cần khuyên nhủ: “Hoàng hậu nương nương, đừng khiến nô tài khó xử. Người nếu thật sự cô đơn có thể đi tìm một Đan thị vệ mà."

Mấy tên thái giám chặn đường, hoàng hậu xông vào không được. Quay người bỏ đi bên miệng còn nói: "Cẩu nô tài, ngươi đợi đó."

Một khắc, hoàng hậu đưa Đan Hiệp Thông tới.

"Hoàng Bảo Toàn, cho chúng ta vào, bằng không đừng trách ta nắm đ/ấm không có mắt."

Ánh mắt nghiêm nghị của Đan Hiệp Thông rơi vào tấm lưng đang khom lưng của Hoàng Bảo Toàn, lời nói lộ ra vẻ u/y hi*p.

"Đan thị vệ, hoàng thượng người..."

Hoàng Bảo Toàn còn chưa kịp nói xong đã bị Đan Hiệp Thông một quyền như gió đá/nh ngã, thậm chí phun ra một ngụm m/áu. Các thái giám khác thấy thế, vội vàng đến đỡ lấy.

"Cẩu nô tài, ta không phải đến để thương lượng với ngươi."

Hoàng Bảo Toàn bị đơn đ/ộc bỏ lại tại chỗ, mặt lộ vẻ cay nghiệt.

Hai người càng đến gần phòng trong, âm thanh lả lướt đó càng lớn.

Sắc mặt của hoàng hậu càng ngày càng đen, còn Đan Hiệp Thông vẫn không có biểu cảm gì.

"Hoàng thượng, nô tì và hoàng hậu nương nương, ai chiếm được lòng người nhiều hơn?"

"Đương nhiên là tiểu yêu tinh nàng rồi, nàng so với hoàng hậu còn d/âm đãng hơn, ta rất thích. Đợi qua mấy ngày nữa, trẫm sẽ phong nàng làm phi."

Trong lúc hai người đang kịch liệt nảy lửa thì rèm giường bị kéo ra.

Hoàng hậu mang theo vẻ mặt phẫn nộ và trách tội xuất hiện trước mặt hai người.

"A!"

Thụy Phương là người đầu tiên phản ứng, vội vàng kéo chăn che người mình lại. Hoàng đế lúc này, mới nhận ra điều bất thường quay người lại nhìn.

"Bệ hạ, sao người có thể phản bội thần thiếp? Người rõ ràng đã hứa với thần thiếp rằng sau này sẽ không sủng hạnh người phụ nữ khác nữa, chỉ vì người phụ nữ này giống với thần thiếp sao?"

"Thi Ngọc, nói nhiều với hắn làm gì? Không bằng ta gi*t nữ nhân này cho nàng!"

Nói xong, Đan Hiệp Thông liền vận khí ch/ém về phía Thụy Phương.

Thụy Phương, một người nữ tử tay trói gà không ch/ặt, đương nhiên không thể đối phó được, may mắn là hoàng đế đã nhay tay nhanh mắt đem nàng kéo sang một bên.

Ầm!

Bốp!

Một chưởng như gió đó đ/ập vào giường rồng, chiếc giường vỡ thành hai nửa.

"Hỗn xược! Các ngươi đều hỗn xược! Trẫm là hoàng đế! Trẫm đ/ộc sủng ngươi,, thậm chí nguyện ý chia sẻ ngươi với người đàn ông khác, chỉ vì ngươi cởi mở hơn những phi tần khác mà thôi! Bây giờ trẫm đã gặp được người còn cởi mở hơn, tại sao trẫm không thể sủng hạnh nàng!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà hàng của gia đình chưa bao giờ trả lương cho tôi

Chương 10
Tôi làm bánh tại nhà hàng của gia đình từ thời còn là tập sự. Tám năm sau, khi chuẩn bị thuê một căn bếp nhỏ để nhận đơn hàng riêng, tôi mới phát hiện ra trong hồ sơ ngân hàng chưa từng xuất hiện một khoản lương chính thức nào. Mẹ luôn nhập thu nhập của tôi vào chi tiêu chung của gia đình, còn người thân thì cho rằng ăn ở chính là thù lao. Khi tôi tự khôi phục lại hồ sơ công việc từ sổ đặt hàng, sổ quyết toán hằng ngày và danh sách mua nguyên liệu, rồi tìm thấy một khoản tiết kiệm nhỏ mà mẹ từng đứng tên tôi, tôi mới biết anh trai đã lấy số tiền đó để bù vào chi phí thiết bị nhà hàng mà không hề thông báo. Tôi rời đi không phải nhờ một lần trở mặt hay vận may bất ngờ, mà là thông qua việc làm rõ mức lương tương lai, phương thức hoàn trả số tiền bị chiếm dụng, ngừng làm việc theo ca không lương và bắt đầu nhận đơn hàng từ những khung giờ hạn hẹp tại bếp thuê chung. Nhà hàng vì thế phải rút ngắn thời gian hoạt động, còn mối quan hệ gia đình cũng để lại những vết rạn nứt. Một năm sau, tôi vẫn quay về ăn cơm, đôi khi cũng nhận làm thêm có trả lương, nhưng mọi khoản thu nhập, mọi đầu việc và mọi lời hứa đều do chính tôi quyết định.
0