Rồi… cậu ấy gặp t/ai n/ạn.

Hệ thống tìm đến tôi, nói:

“Chỉ khi anh liên kết, Cố Khiêm mới có thể sống lại.”

Chỉ vì câu nói đó, tôi chấp nhận — dù nhiệm vụ khiến tôi vô cùng khó chịu.

Cậu ấy sống lại thật.

Nhưng tôi không thể đến gần, chỉ đành để truyền thông gắn tên tôi với Lâm An Nhiên.

Một lần, hệ thống ép tôi xem chương trình có Lâm An Nhiên tham gia — tôi lại nhìn thấy cậu ấy.

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như sống lại.

Nếu số phận này là do tác giả viết, thì có lẽ cô ta đã cố ý để tôi yêu cậu ấy.

Còn nếu chỉ là ngẫu nhiên, thì xin hãy cho tôi ít nhất được hưởng chút ngọt ngào này.

Tôi đăng lên Weibo hai chữ: Đợi em.

Không có cảnh báo từ hệ thống — nghĩa là tôi đã tìm thấy kẽ hở.

Tôi bắt đầu chủ động hơn.

Dù cậu ấy bị xóa ký ức, thì sẽ mãi vẫn là Cố Khiêm mà tôi yêu.

Khi bị tôi ôm vào lòng, cậu ấy hơi cứng người — nhưng tôi biết, sâu trong đó vẫn là cậu ấy.

Rồi tôi tham gia chương trình hẹn hò.

Trước ống kính, tôi chọn Cố Khiêm.

Tôi đã “lách luật”, lấy cớ cấp c/ứu để hôn cậu ấy — một nụ hôn như cá gặp nước.

Chúng tôi vốn nên ở bên nhau.

Và cậu ấy cũng hiểu.

Cậu ấy hẹn tôi đến thủy cung, tôi mặc lại bộ quần áo năm xưa.

Khi cậu ấy nói: “Em thích anh” tôi liền biết cậu ấy nhớ lại rồi.

Tôi đáp lại:

“Anh yêu em, Cố Khiêm.”

Nói ra rồi, lòng nhẹ hẳn.

Cậu ấy nhớ lại hết, và muốn ở bên tôi.

Vậy thì cứ thế đi. Tôi còn sống ngày nào, sẽ ở cạnh cậu ấy ngày ấy.

Ngày cuối cùng, tôi hỏi hệ thống:

“Có thể sửa ký ức của cậu ấy như lần trước không?”

“Có thể.”

Tôi yên tâm.

Tôi dắt cậu ấy đi chụp ảnh, làm đủ thứ chuyện nhỏ nhặt, như một nghi lễ.

Dù không kịp đưa cậu ấy về gặp ba mẹ tôi, nhưng được gặp gia đình cậu ấy thôi, với tôi cũng đủ rồi.

Hôm sau, ánh nắng chiếu qua rèm, phủ lên mặt tôi.

Hệ thống báo:

“Chúc mừng ký chủ. Hai người đều sẵn sàng vì nhau mà ch*t. Đạt thành tựu: Tình yêu sâu sắc.”

Tôi quay đầu, mỉm cười:

“Chào buổi sáng, Cố Khiêm.”

– Hết –

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0