Ngày hôm sau, tôi vệ sinh cá nhân xong rồi xuống lầu, trước cửa khách sạn đỗ chiếc xe quen thuộc vô cùng.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra đôi mày sắc lạnh của Tưởng Tiêu.
"Lên xe, tôi đưa em về công ty."
Tôi theo bản năng từ chối: "Không cần đâu."
Anh đeo kính râm vào, nghiêng đầu nhìn tôi: "Hôm qua những người khác đã về rồi, công ty không còn xe dư để cử đến đón em đâu."
Tôi im lặng kéo cửa xe rồi ngồi vào trong.
Trong xe tĩnh mịch đến đ/áng s/ợ.
Chỉ còn tiếng bánh xe lăn trên mặt đường.
Nhìn khung cảnh đường phố lùi lại phía sau vùn vụt ngoài cửa sổ, cuối cùng tôi vẫn hỏi ra câu hỏi đã ch/ôn giấu trong lòng bấy lâu.
"Tưởng Tiêu, bao nhiêu năm qua, anh có bao giờ coi tôi là bạn gái của anh không?"
Anh nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu không chút cảm xúc: "Loại bạn gái nào?"
Tôi quay đầu nhìn chằm chằm vào anh: "Mối qu/an h/ệ yêu đương bình thường."
Anh thản nhiên "ồ" một tiếng, tông giọng nhẹ bẫng như thể đang bàn về một chuyện nhỏ nhặt không quan trọng.
"Tôi vẫn luôn nghĩ, chúng ta là kiểu chỉ lên giường chứ không yêu đương."
Đồng tử tôi co rút lại.
Tôi vội vàng thu hồi ánh mắt, không thể hỏi thêm được nữa.
Là tôi tự mình đa tình.
Suy cho cùng, bảy năm trước chúng ta đã là mối qu/an h/ệ như thế.
Trước giờ đều không thể lộ ra ánh sáng.
Bảy năm sau, cũng sẽ không thay đổi.
Ba tiếng đồng hồ đi đường trôi qua trong chớp mắt, xe vẫn dừng lại ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ cách công ty năm cây số.
Bấy nhiêu năm qua, để tránh hiềm nghi trong công ty.
Cho dù đêm hôm trước chúng tôi có quấn quýt thế nào, thì ngày hôm sau anh ấy cũng không bao giờ lái xe đến tận dưới tòa nhà công ty.
Tôi đẩy cửa xuống xe, tiễn chiếc sedan màu đen đi xa, rồi vẫy một chiếc xe công nghệ để đến công ty.
Bước vào khu vực văn phòng, lúc tôi đi lấy nước, trong phòng trà vang lên những lời bàn tán.
"Mọi người đoán xem hôm nay tôi thấy gì ở dưới lầu công ty nào!?"
"Sáng nay, vậy mà có một người phụ nữ bước xuống từ xe của Tưởng tổng!"
"Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người đi nhờ xe Tưởng tổng, người phụ nữ này chắc chắn có mối qu/an h/ệ không đơn giản với Tưởng tổng, biết đâu sau này chính là bà chủ của chúng ta."
Tôi ngẩn người một lúc.
Nước nóng trong cốc tràn ra ngoài.
Làn da nơi kẽ ngón tay cái lập tức đỏ ửng lên.