Tôi nằm dài ở hàng ghế sau xe, không biết đã thiếp đi trong mơ màng từ lúc nào.

Trong giấc mơ, tôi bước đi cô đ/ộc trên con đường vắng tanh.

Không xe cộ, cũng chẳng có bóng người.

Bốn bề tĩnh lặng, tôi cứ thế bước về phía trước, chỉ nghe tiếng bước chân mình dội lại.

Nhưng chẳng rõ từ lúc nào, sau nhịp bước của tôi đã vang thêm một chuỗi âm thanh khác.

Quay phắt người lại, tôi thấy một gã đàn ông chỉ có nữa khuôn mặt méo mó đang đứng bên ngoài lan can đường cao tốc.

Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, một chân giơ lên như muốn trèo qua rào chắn, nhưng không thể vượt qua được.

Tôi nhận ra hắn chính là Đường Đông.

Chính là tên đối tác nhẫn tâm l/ừa đ/ảo tôi năm xưa, cũng là bạn thân cùng lớn lên từ bé.

"Long Trường Đống, tao sẽ không để mày yên đâu."

Giọng nói khô khốc, the thé của Đường Đông vang lên. Hắn đã vĩnh viễn kẹt lại trên con đường ấy.

"Mày không qua nổi đây đâu." Tôi lạnh lùng đáp.

"Thật sao?"

Hắn trừng mắt nhìn, bất ngờ há rộng cái miệng đỏ lòm. Cổ hắn như rắn dài ra, vượt qua lan can lao thẳng về phía tôi!

Tay tôi vội vã chạm vào thắt lưng. Một vật thể cứng ngắt lạnh buốt xuyên thấu lòng bàn tay.

Tôi chợt mở mắt. Cơn á/c mộng như thủy triều rút lui.

Trần xe đung đưa nhè nhẹ hiện ra trước mắt. Bàn tay tôi vẫn siết ch/ặt Đả H/ồn Tiên đang quấn quanh eo!

Chiếc Đả H/ồn Tiên này do một lão đạo đi/ên kh/ùng cho tôi từ thuở bé.

Năm 12 tuổi, tôi c/ứu ông ta dưới mương nước.

Lúc đó ông ta bảo: "Tướng La Sát, tâm Bồ T/át, kiếp này nhất định phải ăn cơm âm dương."

Hồi ấy tôi chẳng để tâm, 18 tuổi đã ra đường chạy xe tải.

Cuối cùng vẫn như lời tiên tri của ông ta.

Xe ngược sát khí, roj vang trừ tà.

Ba mươi mấy tuổi rồi vẫn phải trả n/ợ bằng nghề âm dương.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc tôi đột nhiên mơ thấy Đường Đông khiến tôi hơi bất ngờ. Hắn đã ch*t gần nửa năm rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm