Tôi lập tức dùng hai tay đẩy Bác Diễn ra.

Tôi tức gi/ận đến mức người run lên, muốn đ/á anh nhưng không còn sức.

"Dịch Tân đâu?"

Mắt Bác Diễn đỏ ngầu, mặt phủ một lớp mồ hôi mỏng, anh thở gấp gáp.

"Em chắc là muốn nhắc đến tên người thứ ba ngay bây giờ sao?"

"Sao không thể nhắc, tiếc à? Đúng rồi, với cậu ta mới được bốn tiếng......"

Anh chống người dậy, nhíu mày, rõ ràng là có chút bực bội: "Từ nãy đến giờ cứ nói bốn tiếng, rốt cuộc là cái gì?"

Còn giả vờ ngây thơ, tôi thấy ấm ức ngồi bật dậy.

Tôi không quan tâm anh có nghe rõ hay không, cứ thế tuôn ra hết.

Nhìn thấy sắc mặt anh từ âm u chuyển sang sáng sủa, rồi lại chuyển sang nhiều mây, rồi đến mây đen giông tố.

Anh lạnh lùng nói: "Cho anh xem tấm ảnh."

Tôi mở khóa màn hình, nhấn vào tin nhắn rồi đưa cho anh, anh chỉ liếc qua một cái rồi trả lại cho tôi.

"Tối hôm đó anh đi tiếp khách uống nhiều, em không thích mùi th/uốc lá với rư/ợu bia nên anh ở ngoài cho hết mùi với tỉnh rư/ợu rồi mới về, còn về tấm ảnh này thì ngày mai anh sẽ cho em câu trả lời."

Sao còn phải đợi đến ngày mai, vì không nghĩ ra lời bào chữa ngay bây giờ sao?

Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy an tâm hơn một chút.

Sau một hồi như vậy, không khí lãng mạn đã tan biến sạch sẽ.

Bác Diễn day trán, giọng đầy vẻ khó chịu: "Cái miệng em mọc ở đó, ngoài việc dùng để hôn anh còn có thể hỏi anh, biết không?"

Tôi thừa nhận nội tâm tôi hơi phong phú một chút nhưng trước đây tôi cũng không biết chúng tôi đang hẹn hò, cũng không dám chất vấn anh......

Không ngờ câu trả lời mà anh hứa sẽ cho tôi, lại là đưa thẳng tôi về nhà cũ của nhà họ Bác.

Tôi sợ hãi.

Không phải là tôi tự...... à thôi đúng là có chút tự ti, nhưng nhiều hơn là tôi chưa thoát ra khỏi thân phận chim hoàng yến, tôi nhập vai quá lâu, thoát ra thì có chút không quen.

Theo hiểu biết của tôi, chim hoàng yến không thể vào những nơi như thế này.

Trong bữa ăn tại nhà họ Bác, bầu không khí khá tốt, tôi cảm thấy bớt căng thẳng hơn một chút, cho đến khi Dịch Tân và cặp vợ chồng hiền lành xuất hiện ở cổng lớn.

Tôi sững sờ.

Tôi mất hơn một năm mới đến được nơi này, vậy mà cậu ta lại đã từng đến từ lâu rồi?

Tôi quay đầu nhìn Bác Diễn, anh dữ dằn nhìn Dịch Tân: "Còn không nhanh lên?"

Dịch Tân tỏ vẻ không vui, nhưng vẫn bước lại xin lỗi tôi: "Xin lỗi nhé Kiều Dũ, em không cố ý chia rẽ mối qu/an h/ệ của anh và anh trai em."

Anh trai?

Bố Bác Diễn nổi trận lôi đình, mẹ Bác Diễn gi/ận dữ.

"Cái gì? Con còn dám chia rẽ chị dâu và anh trai?"

Thì ra Dịch Tân là em trai của Bác Diễn, cậu ta theo họ mẹ và không được đào tạo như người kế thừa nên không được công chúng biết đến.

Khi ra mắt, cậu ta muốn dùng danh nghĩa nhị thiếu gia nhà họ Bác, nhưng bị Bác Diễn từ chối.

"Cả nhà đều biết tính cách của nó, hình tưởng của nó chắc chắn sẽ sụp đổ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng nhà họ Bác, dễ dàng kéo cổ phiếu xuống đáy."

Dịch Tân bất mãn với anh trai, quanh co rồi cũng biết sự tồn tại của tôi, liền muốn đến chọc tức hai chúng tôi.

Tấm ảnh là do cậu ta nhân lúc Bác Diễn say bày ra chụp, lịch sử tình trường của tôi cũng do cậu ta đào bới ra nói với Bác Diễn, cậu ta dùng tất cả những lời lẽ xảo trá để chọc gi/ận tôi.

"Th/ủ đo/ạn trẻ con như vậy, chỉ có em mới mắc lừa thôi nhỉ?"

Đối mặt với lời chế giễu của Bác Diễn, tôi bực tức quay mặt đi.

Anh không buông tha đuổi theo hỏi:

"Lần trước em chuẩn bị cho anh bất ngờ mà, còn có hiệu lực không?"

"Tối nay chủ đề gì?"

"Không phải chỉ bốn tiếng sao, anh cố gắng thêm nhá, lần sau cho em chơi trò mang th/ai?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
5 Miên Miên Chương 12
6 Không chỉ là anh Chương 17
11 Hòm Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm