Thấy hắn càng lúc càng quá trớn, ta nghiêng đầu tránh đi, không cho hắn hôn nữa.

“Nghịch đồ, ngươi muốn làm ta ngạt thở sao, còn không mau xuống!” Ta thở dốc nói.

Diễn Vực ngồi thẳng dậy, nắm lấy chân ta, ghé sát, mê mẩn hít một hơi:

“Sư tôn thật thơm…”

Hương khí của ta đã lộ ra.

Ta rút chân lại, quát:

“Đại nghịch bất đạo!”

Diễn Vực lại làm nũng, vùi mặt vào ngựk ta:

“Đại nghịch bất đạo thì sao, chỉ cần sư tôn là của ta.”

Hắn chắc chắn đã biết hết chuyện trong yến tiệc hôm nay. Với tính tình của hắn, e rằng có kẻ sẽ gặp họa.

“Không được làm khó Thanh Vu, nàng cũng bị ép buộc thôi.” Ta nói.

“Người thương nàng? Vậy ta gi*t nàng ngay bây giờ.” Diễn Vực lạnh lùng.

Ta vung tay t/át vào đầu hắn:

“Lại không nghe lời? Thanh Vu cũng là ta nhìn nàng lớn lên. Nàng vốn thích người khác, ta không muốn ngươi hại kẻ vô tội.”

“Nghe lời, tất nhiên ta nghe lời sư tôn.” Diễn Vực nói, nhưng tay vẫn không yên, luồn vào áo ta.

“Ngươi đến Thiên giới hôm nay để làm gì?” Ta hỏi.

Diễn Vực không muốn trả lời, lấp lửng:

“Đến thăm sư tôn thôi.”

“Ngươi biết ta hỏi không phải chuyện đó.” Ta nhìn hắn chằm chằm.

“Sư tôn, ta mệt rồi, chúng ta đừng nói nữa được không?” Hắn tránh né.

Ta thở dài:

“Thôi, ngươi không muốn nói thì thôi. Mệt thì ngủ đi.”

Diễn Vực khẽ “ừ”, ôm ta vào lòng rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Thần vốn không cần ngủ, nhưng đêm nay trong vòng tay hắn, ta lại ngủ một lúc, còn mơ thấy một đoạn ký ức.

Trong mộng, thần thị Thanh Dịch hiếm khi hoảng hốt chạy vào đại điện:

“Đế quân, tiểu điện hạ… tiểu điện hạ phát cuồ/ng, gi*t mấy vị thiên tướng, hiện đã trốn sang M/a giới!”

Quân cờ trong tay ta rơi xuống, ván cờ đã lo/ạn.

Điều phải đến cuối cùng cũng đến.

Ta đứng dậy, đi đến nơi xảy ra chuyện.

Trước mắt là màu đỏ chói mắt, khắp nơi m/áu me.

Người bị gi*t ch*t trong tình trạng thảm khốc, đủ thấy kẻ gi*t họ mang h/ận sâu nặng.

Thiên đế nổi gi/ận, bởi những kẻ ch*t đều là đại tướng dưới tay hắn.

Hắn phái thiên binh thiên tướng đi bắt Diễn Vực về.

Nhưng M/a giới đã chuẩn bị từ lâu, thiên binh mấy lần đều thất bại.

M/a tộc trong lặng lẽ đã lớn mạnh, không còn là kẻ bị người tùy ý ch/ém gi*t nữa.

3

Ta một mình đi đến Thần Ph/ạt Nhai, chịu mười vạn thiên lôi.

Chư tiên khuyên giải, đều nói có được đồ đệ như vậy không phải lỗi của ta, mà là do Diễn Vực huyết mạch thấp hèn, tính tình bất chính.

Ta không để tâm.

Diễn Vực vô cớ gi*t tiên, trái nghịch thiên đạo.

Thiên đạo tất giáng thần ph/ạt, ta chịu thay hắn, thì hắn sẽ không phải chịu nữa.

Gi*t liên tiếp mấy vị thiên tướng, ta đoán hắn cũng bị thương không nhẹ.

Mười vạn thiên lôi với ta chẳng đáng gì.

Chịu xong thiên lôi, ta lập tức trở về Tịch Nguyệt Cung.

Mồ hôi lạnh rơi xuống, hương khí tràn ra, ta không thể kh/ống ch/ế.

Ta ngâm mình vào suối lạnh, vết thương do thiên lôi chỉ có thể tự lành, nhưng suối lạnh có thể giảm đ/au, cũng có thể áp chế hương khí.

Khi ấy Diễn Vực cũng bước trên nước mà đến, đầy thành kính và cố chấp:

“Ta đã trái với lời dạy của sư tôn, làm tổn hại danh dự của người, vậy mà sư tôn vẫn chắn mười vạn thiên lôi cho ta. Điều này khiến ta vọng tưởng, vọng tưởng rằng sư tôn cũng có tình ý như ta. Từ nay, ta sẽ không buông tay nữa! Sư tôn, cũng chỉ có thể là của một mình ta.”

Khi tỉnh lại, tẩm điện yên tĩnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ phụ pháo hôi không muốn chết

Chương 10
Tôi thuê một căn nhà ma, đêm đầu tiên chuyển đến, giữa không trung bỗng lướt qua những dòng bình luận: 【Nữ phụ pháo hôi đáng thương, yêu đương còn chưa kịp trải qua đã bị nữ quỷ đòi mạng rồi.】 【Sau khi chết còn trở thành tiểu quỷ do nam chính nuôi, đợi đến lúc nam nữ chính ân ái, cô ấy phải phụ trách thổi gió lạnh, tắt đèn, hoàn toàn là chất xúc tác dưới dạng quỷ.】 【Nam chính sắp đến bán kiếm gỗ đào rồi, nếu là tôi thì tôi sẽ quỳ xuống ôm đùi, dù sao giữ mạng vẫn quan trọng hơn.】 Rất nhanh sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một người đàn ông xinh đẹp với khí chất âm nhu giơ thanh kiếm gỗ đào lên hỏi tôi: "Cô gái, căn nhà này của cô tà khí lắm, có muốn mua kiếm gỗ đào không?" "888 tệ, mua một tặng hai, không lừa trẻ già." Tôi thử trả giá: "8 tệ 5 hào được không?" Anh ta nói không được. Tôi trở tay trói người lại luôn.
Hiện đại
Hài hước
Linh Dị
6
Khương Mông Chương 7