Đoạn Trường Yêu

Chương 2

12/03/2024 11:44

2.

Lần thứ hai ta gặp Hà Tụng, khi đó hắn không cầm d/ao găm cũng không xách dây thừng, hắn cung cung kính kính, ba câu nói cũng không rời xa công chúa.

“Công chúa muốn ăn tàu hũ.”

“Hay là thôi đi, tàu hũ của ta có đ/ộc đó.”

Động tác của ta không dừng lại, thuần thục đẩy chiếc cối xay đ/á theo vòng tròn, nước bột màu trắng theo đó từ từ chảy ra, đã xay được nửa thùng rồi.

Hà Tụng khoanh tay nhìn ta chằm chằm: “Hôm nay còn bao nhiêu thùng.”

Ta chỉ vào bao đậu bên cạnh mình.

“Xay xong chỗ này.”

Hắn không nói hai lời, chỉ tiến tới cầm lấy cối xay đ/á đẩy vòng vòng, ta di chuyển chiếc ghế nhỏ, vừa ăn hạt dưa vừa bắt chéo chân nhìn hắn xay đậu.

Thật tốt, sau khi ông nội qu/a đ/ời, đây là ngày đầu tiên ta có thể để cho bản thân nghỉ ngơi một chút.

Hắn xay nhanh hơn ta rất nhiều, công việc mà trước đây ta phải mất cả ngày mới hoàn thành, hắn chỉ trong chưa đầy nửa ngày đã làm xong rồi.

“Bây giờ đã được chưa?”

Ta phủi nhẹ vỏ hạt dưa trên tay rồi nói: “Đi thôi.”

Ta bước đi song song với Hà Tụng, ta chỉ cao gần đến vai hắn, ta lặng lẽ muốn tiến lại gần hắn, nhưng hắn lại yên lặng đi sang bên kia đường, hai chúng ta cứ như vậy cho đến khi ta gần như đã ép hắn đi xuống mương.

Hà Tụng: “Ngươi có thể đi thẳng được không?”

Ta: “…”

A, phải có tự trọng chứ Ngưu A Hoa!

“Thường ngày ngươi vẫn hay làm những việc nặng như vậy sao?” Hắn lên tiếng phá vỡ sự yên lặng trước.

“Đúng vậy, toàn bộ thôn Hồ Lô này đều dựa vào việc ta b/án tàu hũ đó.” Đúng là việc đáng tự hào biết bao.

Hắn không đáp lời, có phải ta lại nói gì sai không.

Cũng đúng, hắn thường ngày vẫn luôn đi theo công chúa tôn quý như ngọc, sợ rằng chưa từng gặp qua nữ nhân nào thô kệch như ta.

Như vậy tất nhiên là sẽ gh/ét bỏ rồi.

Ta hiểu, hiểu rất rõ.

Công chúa rất tán thưởng món đậu hũ của ta, người tặng cho ta một nguyên bảo ánh vàng lấp lánh, nói rằng như vậy là vì muốn cảm ơn ta về món tàu hũ, đồng thời cũng là để xin lỗi vì sự hiểu lầm lần trước.

Nguyên bảo to như vậy, sau khi ta nhìn thấy nó thì liền đúng ngồi không yên.

Cho dù ta có b/án tàu hũ cả đời cũng không thể có được một thỏi nguyên bảo như vậy đâu!

Công chúa mỉm cười nhìn ta, nắm lấy tay ta và hỏi rằng liệu ta có muốn đi theo người và trở thành thị nữ của người không.

Ta nhìn người, lại lặng lẽ liếc nhìn Hà Tụng.

Nếu như đi theo công chúa, vậy thì mỗi ngày đều có thể nhìn hắn rồi.

Nhưng nếu như vậy thì những người dân của thôn Hồ Lô sẽ không còn được ăn tàu hũ nữa, đó là món tàu hũ gia truyền đáng tự hào nhất của ông nội, ta vẫn còn nhớ dáng vẻ trước đây khi ông nằm trên chiếc ghế tre nhỏ đầy kiêu hãnh mà nói với ta.

“A Hoa à, đây chính là tay nghề của ông nội, đừng nói là thôn Hồ Lô, cho dù có tìm ki/ếm trong phạm vi trăm dặm cũng không thể tìm được người thứ hai, ông nội sẽ dạy cho con, như vậy thì đời sau của người dân thôn Hồ Lô cũng sẽ được hưởng phúc!”

Ta do dự, cuối cùng ta vẫn lắc đầu từ chối công chúa.

Ta lại liếc nhìn Hà Tụng, lần này là sợ hắn sẽ xông tới c/ắt cổ ta.

Công chúa cũng không làm khó ta, thậm chí người còn tặng cho ta một thỏi nguyên bảo lớn: “Vậy thì ngươi phải cố lên, đây chính là món tàu hũ ngon nhất mà ta từng ăn.”

Ta hạnh phúc đến mức gần như đã ngất đi!

Đợi tới khi ta làm một tấm bảng hiệu to và treo nó lên, trên đó sẽ viết rằng:

“Công chúa nói đây chính là món tàu hũ ngon nhất!”

Như vậy mọi người không phải sẽ gh/en tị với ta lắm sao!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phản Diện Siêu Ngoan

Chương 21
Tối hôm đó, lúc tôi đang đi bộ về nhà thì bị người lạ bám theo. Đúng lúc này, tôi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên: [Trời ơi! Bạch nguyệt quang của phản diện sắp bị tên biến thái kéo vào hẻm hành hạ rồi! Mà phản diện thì vẫn đang làm ca ở cửa hàng tiện lợi!] [Sau này phản diện biết hiện trường gây án chỉ cách mình một con phố, hối hận không thôi! Sụt mất ba mươi cân!] [Nhưng cái gã đàn ông đó là bố của nữ chính mà! Phản diện giết bố nữ chính xong, nữ chính ghi hận, liên thủ với nam chính tống phản diện vào tù (cho ăn vài viên đậu phộng).] [Bạch nguyệt quang chạy mau lên! Bố nữ chính bị bệnh tâm thần! Sau khi gây án cũng không phải chịu khổ nhiều!] [Chạy làm gì? Bạch nguyệt quang không chết thì nam chính gặp nữ chính kiểu gì?] Hành hạ? Bạch nguyệt quang? Tôi nghiến răng, nắm chặt quai túi xách, rồi nhanh chóng rẽ vào cửa hàng tiện lợi mà các bình luận nhắc đến. Tôi kéo vạt áo của chàng trai phản diện: “Bạn học, bạn có muốn tìm việc không?” “Tôi có một công việc đây, làm vệ sĩ riêng 24/24.” “Lương tháng 5000 tệ, bao ăn ở, có hứng thú không?”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Tim Rắn Ăn Mẹ Chương 20