Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 202: Đồ ăn cướp!

05/03/2025 18:23

– Nhanh quá!

Tốc độ quá khủng khiếp, nhanh hơn Hắc Đầu Giác Trĩ gấp năm lần trở lên.

Lục Thiếu Du thầm gi/ật mình. Hiện tại Thiên Sí Tuyết Sư mới chỉ là yêu thú nhị giai hậu kỳ, nếu lên tam giai, tứ giai thì sau này nó bay càng nhanh hơn.

Chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi, Lục Thiếu Du điểu khiển Thiên Sí Tuyết Sư bay đến bên ngoài Phi Linh sơn, tốc độ Thiên Sí Tuyết Sư nhanh đến kinh người.

Vù vù vù!

Thiên Sí Tuyết Sư đáp xuống một đỉnh núi, khép đôi cánh. Tuy nhiên Thiên Sí Tuyết Sư quá to, khoảng bốn mươi thước, cao mấy thước, Lục Thiếu Du không tiện dẫn vật khổng lồ trở về Phi Linh Môn.

Lục Thiếu Du hỏi Thiên Sí Tuyết Sư:

– Tuyết Sư, ngươi có thể thu nhỏ thân hình không?

Thiên Sí Tuyết Sư gầm gừ:

– Grao grao!

Thiên Sí Tuyết Sư nhìn Lục Thiếu Du như đang nói gì.

Chỉ có Lục Thiếu Du biết Thiên Sí Tuyết Sư thật sự nói chuyện, Huyết H/ồn Ấn bày trong đầu nó khiến hắn biết ngay các suy nghĩ của nó. Thiên Sí Tuyết Sư đang nói cho Lục Thiếu Du biết rằng nó không thể thu nhỏ, trừ phi đến tứ giai mới có thể tự do biến đổi.

Lục Thiếu Du nhướng mày nói:

– Rắc rối đây.

Lục Thiếu Du đành pải mang theo Thiên Sí Tuyết Sư vào Phi Linh Môn, nếu bỏ nó lại bên ngoài lỡ bị cường giả nào thấy thì tiêu.

Lục Thiếu Du nói:

– Tuyết Sư, nếu không có chuyện gì nhớ đừng giang hai cánh.

Giờ chỉ còn cách đưa Thiên Sí Tuyết Sư vào Phi Linh Môn, che giấu thân phận. Nếu Thiên Sí Tuyết Sư không giương cánh thì đám người Hoàng Hải Ba cũng khó nhận ra.

Thiên Sí Tuyết Sư khẽ gầm như đáp lại Lục Thiếu Du:

– Grao!

Bên ngoài Phi Linh Môn, khi Lục Thiếu Du trở về được nhiều đệ tử ùa ra đón. Bọn họ rất ngạc nhiên nhìn vật khổng lồ sau lưng Lục Thiếu Du.

– Mau nhìn kìa, chưởng môn đã về!

– Chưởng môn còn mang về một con yêu thú, thật đẹp.

Mọi người hành lễ:

– Kính chào chưởng môn!

Lục Thiếu Du nhẹ gật đầu, mang theo Thiên Sí Tuyết Sư trở về chỗ ở. Cá đệ tử còn đứng ở phía tò mò xem xét Thiên Sí Tuyết Sư nhưng không dám đến gần.

Bên ngoài ồn ào làm Lục Tâm Đồng tò mò đi ra xem.

Thấy Lục Thiếu Du trở về, Lục Tâm Đồng chạy ra ôm:

– Ca ca!

Lục Tâm Đồng nhìn chằm chằm Thiên Sí Tuyết Sư đi sau lưng Lục Thiếu Du:

– Con chó đẹp quá!

Thiên Sí Tuyết Sư khép đôi cánh, trên đầu có dúm lông đã bị Tiểu Long đ/ốt trong trận chiến, bề ngoài nó khá giống con chó.

Thiên Sí Tuyết Sư nghiêm nghị phản đối:

– Grao!

Nó là sư tử, không phải chó.

Phương Tân Kỳ đi ra, thấy Thiên Sí Tuyết Sư thì rất kinh ngạc hỏi:

– Đây là yêu thú gì? Sao ta trước giờ chưa từng nó?

Lục Thiếu Du nói:

– Tuyết Sư, đi sau núi, không được rời khỏi khu vực đó.

Thiên Sí Tuyết Sư gầm gừ, nhanh chóng ra sau núi.

Phương Tân Kỳ kinh ngạc hỏi Lục Thiếu Du:

– Chưởng môn đã thu phục được con yêu thú này?

Lục Thiếu Du trả lời:

– Ừm! Nó là yêu thú hộ thân cũng là tọa kỵ của ta.

– Chưởng môn thật lợi hại, có yêu thú làm tọa kỵ.

– Yêu thú to như vậy chắc là tam giai?

Đám sư thúc bàn tán xôn xao, vẻ mặt ngạc nhiên. Đệ tử Phi Linh Môn muốn có tọa kỵ yêu thú của riêng mình là nằm mơ. Dù là đệ tử thân truyền trong đại môn đại phái không phải ai đều có tọa kỵ yêu thú.

Mọi người ngạc nhiên qua đi tự động giải tán. Lục Thiếu Du ăn cơm chiều xong đi về phòng mình chuẩn bị tu luyện.

Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng, hắn nhớ đến Lữ Tiểu Linh. Nữ nhân này sẽ không bị nguy hiểm gì, có Ngân Linh Huyễn Thử ở cạnh nàng, Lữ Tiểu Linh lại là Linh Sư tam trọng, người bình thường không dám trêu vào. Lục Thiếu Du biết khôn thì đừng gặp lại Lữ Tiểu Linh, hắn cư/ớp Thiên Sí Tuyết Sư của nàng, dù Lữ Tiểu Linh không làm gì được hắn nhưng thế lực sau lưng nàng dễ dàng ngh/iền n/át hắn.

Lục Thiếu Du từng nghĩ đã có Thiên Sí Tuyết Sư yêu thú phi hành làm tọa kỵ, muốn đi Vân Dương tông không có vấn đề gì. Nhưng yêu thú trong sơn mạch nguy hiểm này quá mạnh mẽ, thực lực của Lục Thiếu Du không đủ, dù có Tiểu Long cũng vô dụng. Nếu xui xẻo gặp chyện thì Lục Thiếu Du tàn đời, tốt nhất là tìm dong binh đoàn cùng nhau đi, hoặc tăng mạnh thực lực đến trình độ nào đó.

Lục Thiếu Du cũng đã hứa với Lục Tâm Đồng sẽ b/áo th/ù cho tiểu cô nương, hắn không thể đi ngay được. Huống chi trong Phi Linh Môn có báu vật ở mật thất, Lục Thiếu Du nên đi xem thử, không chừng được thứ tốt gì.

– Tu luyện!

Lục Thiếu Du ném hai viên đan dược tam phẩm vào miệng, bắt đầu luyện hóa. Âm Dương Linh Vũ quyết đúng là đ/ốt tiền, hai viên đan dược tam phẩm vừa rồi đẳng cấp trung giai cộng lại giá trị hơn một vạn kim tệ.

Đan dược hóa thành năng lượng hùng dũng khuếch tán trong cơ thể. Lục Thiếu Du vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết bắt đầu luyện chế năng lượng trong thân thể, tinh luyện ra từng tia chân khí tinh thuần rót vào đan điền khí hải.

Một lát sau, vầng sáng vàng đất bao phủ người Lục Thiếu Du, tăng mạnh dần lên.

Một đêm qua đi, sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Lục Thiếu Du liền ngừng tu luyện. Một đêm qua đi, hai viên đan dược tam phẩm chứa năng lượng đã bị Lục Thiếu Du luyện sạch. Lục Thiếu Du cảm giác chân khí trong cơ thể đã đến hậu kỳ Vũ Sĩ bát trọng.

Lần trước trên đường từ thị trấn về Phi Linh Môn, Lục Thiếu Du nuốt chân khí của một Vũ Đồ bát trọng thì đã gần đến hậu kỳ, bây giờ giờ năng lượng chứa trong hai viên đan dược tam phẩm, nếu Lục Thiếu Du tiếp tục nuốt một Vũ Sĩ là có thể đột phá đẳng cấp Vũ Sĩ cửu trọng.

Lục Thiếu Du mới ra khỏi phòng thì thấy Trương Minh Đào vội vàng chạy đến, vẻ mặt hốt hoảng:

– Chưởng môn, nguy rồi!

Lục Thiếu Du hỏi:

– Sư huynh, sao vậy?

Trước mặt Phương Tân Kỳ thì Lục Thiếu Du luôn gọi Trương Minh Đào là sư huynh, tránh cho bị lộ thân phận.

Trương Minh Đào nói:

– Chưởng môn, người Hắc Ki/ếm Môn đến, bọn họ muốn gặp chưởng môn.

Lục Thiếu Du nghi hoặc hỏi:

– Hắc Ki/ếm Môn là gì? Ta không quen.

Phương Tân Kỳ mở miệng nói:

– Chưởng môn, Hắc Ki/ếm Môn nằm ở vòng ngoài Phi Linh sơn chúng ta, xem như là hàng xóm. Hắc Ki/ếm Môn tìm đến sợ là không có chuyện gì tốt đẹp.

Trương Minh Đào nói:

– Có hai đệ tử Hắc Ki/ếm Môn đến nói thẳng là muốn gặp chưởng môn.

Lục Thiếu Du nhướng mày nói:

– Vậy được, mang ta đi gặp người đó.

Lục Tâm Đồng, Lục Thiếu Du, Trương Minh đào, Phương Tân Kỳ lập tức đi đại điện. Dọc đường đi Phương Tân Kỳ kể đại khái về Hắc Ki/ếm Môn cho Lục Thiếu Du nghe.

Hắc Ki/ếm Môn gần ngay cạnh Phi Linh Môn, trong môn phái có khoảng hai trăm đệ tử, thực lực môn chủ là Vũ Phách. Nghe nói Hắc Ki/ếm Môn có năm trưởng lão, toàn là đẳng cấp Vũ Phách. Mấy đệ tử thì thực lực tổng thể mạnh hơn Phi Linh Môn một chút.

Hắc Ki/ếm Môn luôn muốn chèn ép Phi Linh Môn, một mình chiếm Phi Linh sơn. Trước kia Lục Thanh còn sống nên Hắc Ki/ếm Môn hơi ngán, giờ nghe đâu chưởng môn của Phi Linh Môn đã bị gi*t, đổi chưởng môn mới, thế là Hắc Ki/ếm Môn định tấn công Phi Linh Môn.

Lục Thiếu Du nghe mấy tin này hắn nhíu ch/ặt mày, Phi Linh Môn có nhiều rắc rối thật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cú Va Chạm Của Thiên Thạch

Chương 20
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
54.01 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Kế Mẫu Phản Diện, Ta Bắt Hắn Đi Thi Khoa Cử

Chương 11
Vào ngày đầu tiên xuyên thành mẹ kế của đại phản diện trong sách, Cố Hằng - con riêng của chồng, bưng một bát thuốc sắc đen kịt, đứng trước giường ta với ánh mắt âm hiểm. Giọng hắn lạnh như băng: "Mẫu thân, người bệnh rồi, uống thuốc đi." Ta nhìn làn hơi nước kỳ quái bốc lên từ bát thuốc, rồi lại nhìn đôi mắt chứa đầy sát khí chẳng giống đứa trẻ mười tuổi, trong khoảnh khắc đã hiểu ra mọi chuyện. Đây chính là lần đầu tiên đại phản diện Cố Hằng ra tay theo trí nhớ của nguyên chủ, muốn dùng độc dược giết ta - người mẹ kế độc ác mới về nhà ba ngày đã trăm phương ngược đãi hắn. Trong sách, ta đã "không uống", mà gào thét đập vỡ bát thuốc lên đầu hắn, sau đó sai gia nô trói hắn lên đánh đập tàn nhẫn, từ đó kết mối thù không đội trời chung. Nhưng bây giờ, ta nhìn hắn, bỗng cười nhẹ. Chống cơ thể suy nhược ngồi dậy, ta vẫy tay gọi hắn, dùng giọng dịu dàng nhất nói: "Hằng nhi, lại đây. Có phải con nghĩ, chỉ cần giết ta, rồi giết cả người cha mù quáng kia, đoạt gia sản họ Cố, sau đó dựng cờ tạo phản, là có thể báo thù rửa hận, lên ngôi cửu ngũ?" Tròng mắt Cố Hằng co rúm, tay bưng bát run lẩy bẩy. Ta kéo mạnh hắn đến bên giường, đỡ lấy bát thuốc đặt sang bên, rồi từ dưới gối lôi ra cuốn sổ nhỏ chữ viết nguệch ngoạc do cả đêm thức trắng dùng bút lông viết nên, nhét vào tay hắn. Trên bìa cuốn sổ hiện lên rõ ràng bảy chữ lớn - "Luận Khoa Cử Và Tham Nhũng". Ta vỗ vỗ cái đầu nhỏ của hắn, giọng đầy tâm huyết: "Đứa trẻ ngu ngốc, tạo phản là món hời rủi ro cao nhất, lợi nhuận thấp nhất. Nghe lời mẹ, chúng ta không tạo phản nữa. Đi thi khoa cử, trở thành quyền thần, rồi thành kẻ tham quan khổng lồ, chẳng phải ngọt ngào sao?"
Cổ trang
Xuyên Sách
Nữ Cường
7