Phù Sinh Như Mộng

Chương 4

29/07/2024 11:11

Sau khi anh ta đi, mùi đàn hương còn sót lại nhắc nhở tôi về mọi thứ xảy ra ban nãy.

Đây là thế nào?

Sao tôi có thể động lòng với một diễm q/uỷ?

Nhất định là thời gian quá lâu không gặp đàn ông nên mới vậy, đúng, chắc chắn là như vậy.

Tôi dùng tay xua đuổi cơn buồn bực trên người, nhằm để bản thân mình bình tĩnh lại.

Lại nhận ra khuôn mặt kiềm chế chịu đựng kia của Diệp Vân Châu, không ngừng xuất hiện ở trước mặt tôi.

“Bố kh/ỉ!” Tôi đ/á đệm hương bồ ra một bên.

Hung hăng ch/ửi mấy câu, không hổ là diễm q/uỷ, có bản lĩnh.

Chỉ là nốt ruồi son kia…

Khuôn mặt của thiếu niên lạnh lùng nọ trong trí nhớ lại xuất hiện trong đầu tôi, khóe miệng của người ấy luôn mỉm cười, yêu chiều vuốt tóc tôi, nốt ruồi son ở đuôi mắt càng làm tăng thêm phong thái tự tin của người ấy.

Tôi không khỏi chế nhạo mấy tiếng, Diệp Vân Châu sao xứng coi như người ấy được chứ.

Không kịp xuân thương thu buồn nữa, sau khi tôi thay sang quần áo được quản gia đưa tới, liền đi xe trở về nơi ở trước kia.

Nỗi băn khoăn trong đầu tôi thực sự có quá nhiều.

Vừa rồi ta cũng không kịp phản ứng lại, tại sao chỉ vì một câu nói của Diệp Vân Châu mà Bạch Vô Thường đã cong đuôi bỏ chạy rồi?

Chẳng lẽ là lo sợ diễm q/uỷ phát đi/ên, cũng không bỏ qua cho gã ta à?

Nghĩ đến đây, tôi đạp chân chân ga rầm rầm.

Bình thường là bạn chiến đấu sát cánh, hễ khi gặp nguy hiểm thì chạy nhanh hơn cả thỏ.

Không có đạo đức của q/uỷ.

Khi tôi đến, Bạch Vô Thường đang nằm thẳng cẳng trên sô pha xem bộ phim mới nhất, tôi bèn đ/ập một phát vào đầu gã ta.

Tức gi/ận không thôi.

“Vừa rồi tại sao anh không giữ Diệp Vân Châu, anh còn cút thẳng hả!”

“Cô tức gi/ận gì chứ? Tôi không đóng cửa cho hai người à?”

“Đóng rồi.” Mồm nhanh hơn n/ão, đợi đến khi nói hớ tôi mới nhận ra chỗ không đúng.

Bạch Vô Thường nhếch môi nở nụ cười x/ấu xa, khẽ đẩy vai tôi.

“Không thể làm lỡ việc hai người ‘làm’ việc chính mà.”

Còn cực kỳ nhấn mạnh chữ ‘làm’ kia.

Không lạ gì khi địa ngục lại sinh ra diễm q/uỷ, vì ở đó không có lấy một người đứng đắn.

“Lại nói hai người lần trước...”

Tôi liếc mắt qua, gã ta im bặt.

Tôi biết gã ta muốn nói đến lần Diệp Vân Châu bị bỏ th/uốc, người giữ mình trong sạch giống như tôi sao có thể ép dạ cầu toàn được chứ.

Đương nhiên là m/ua đồ chơi cho anh ta tự mình giải quyết rồi.

Diệp Vân Châu bị giày vò thật sự không nhẹ, cả đêm không có mở mắt.

Khi đó tôi còn nghĩ nhân cơ hội chỉnh anh ta, đổi mấy lá bùa mà cũng không có tác dụng gì với anh ta, lo lắng anh ta sẽ chạy trốn nên tôi đành canh gác cả một đêm.

Ngày hôm sau anh ta tỉnh dậy, nhìn thấy giấy đầy đất thì trên mặt đầy vẻ không tài nào tin nổi.

Tầm nhìn đảo qua đảo lại giữa tôi và sàn nhà đầy giấy đó, ráng hồng mất tự nhiên xuất hiện trên mặt.

Hồi lâu sau, anh ta dường như đã đưa ra quyết định gì đó.

Anh ta đi đến bên cạnh tôi, bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ tay tôi, dùng sức kéo mạnh khiến tôi lao vào một vòng tay.

“Em ở đây đợi tôi, tôi ra ngoài rồi chúng ta nói chuyện, tôi không phải người không chịu trách nhiệm.”

Giọng nói trầm thấp truyền tới từ trên đỉnh đầu.

Tay trái không ngừng vê tràng hạt trong tay, giống như đang kìm nén cơn gi/ận nào đó.

Nói chuyện thì nói thôi, nhưng đừng động chạm chứ, bẩn ch*t mất.

Tôi đẩy anh ta ra gật đầu.

Anh ta quay người đi vào phòng vệ sinh.

Tiếng nước bất ngờ vang lên.

Một lúc sau, anh ta mặc xong áo sơ mi trắng đi ra.

Trên mái tóc màu nâu còn nhỏ nước, với dáng vẻ nhếch nhác ban nãy như chia ra hai người khác nhau.

Anh ta gh/ét bỏ vén ga giường trên giường trước tiên, sau đó mới ngồi xuống.

“Em yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, chúng ta kết hôn.”

“Chỉ thế thôi sao?” Bạch Vô Thường hét lên, bay đến trước mặt tôi, vì kích động quá mức mà thè luôn cả lưỡi ra ngoài.

Gã ta trợn ngược mắt.

Nếu không thì sao?

Nói ra thì Diệp Vân Châu chẳng giống diễm q/uỷ tẹo nào. Nào có đại á/c q/uỷ ăn xong chùi mép lại ngây cơ đến nỗi muốn cưới người khác chứ?

Trên mặt Bạch Vô Thường xoẹt qua tia ngại ngùng.

Ánh mắt nhìn về nơi xa.

“Cô đừng để vẻ ngoài đơn thuần vô hại của thằng nhãi đó lừa.”

Nói rồi đi đến bên cạnh tôi, tỏ ra nghiêm túc: “Mục đích của hắn trước giờ đều là cơ thể của cô.”

“Cô cho rằng diễm q/uỷ sống ở thế gian hàng vạn năm, thế mà bây giờ lại để chúng ta tìm ra được nơi ẩn náu của hắn sao?"

“Người hắn tìm vẫn luôn là cô, Tô Tiểu Tiểu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm