01
Đêm khuya.
Tôi mất ngủ, trằn trọc mãi không tài nào ngủ được.
Nhàn rỗi sinh nông nổi, tôi mở camera giám sát lên xem Bùi Yến Trầm đang làm gì.
Trong màn hình giám sát, Bùi Yến Trầm đang nằm trên giường ngủ rất ngon lành.
Càng nhìn, trong lòng tôi càng bốc lên một ngọn lửa vô danh.
Dựa vào đâu mà tôi mất ngủ, còn hắn lại có thể ngủ ngon như vậy?
Không được!
Hắn cũng phải thức cùng tôi.
Tôi nghênh ngang bước vào phòng Bùi Yến Trầm.
Tiếng dép lê lẹp xẹp vang lên ầm ĩ trong màn đêm yên tĩnh.
Vừa bật đèn lên, Bùi Yến Trầm đã bị tôi đ/á/nh thức.
Hắn ngái ngủ ngồi dậy.
"Bùi Niên, sao em lại tới đây?"
"Đã hai giờ sáng rồi, em vẫn chưa ngủ à?"
Bây giờ là mùa đông.
Từ nhỏ tôi đã rất sợ lạnh. Phòng Bùi Yến Trầm không bật sưởi, mới bước vào được một lúc mà hai tay tôi đã lạnh cóng.
Tôi cố tình nhét bàn tay lạnh ngắt của mình lên bụng dưới hắn.
Quả nhiên, Bùi Yến Trầm bị lạnh đến run người.
Cơ bụng lập tức căng cứng.
Gân xanh trên trán nổi lên từng đường.
Hắn cố nhịn, giọng nói mang theo chút thở dốc:
"Bảo bối, đừng sờ nữa... tôi chịu không nổi..."
Nghe câu này sao cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?
Mặc kệ.
Chỉ cần Bùi Yến Trầm khó chịu thì tôi lại thấy vui.
Cũng tại hắn không biết giữ nam đức.
Giữa mùa đông mà ngủ còn không chịu mặc áo.
Đợi đến khi tay tôi được hắn ủ ấm đến nóng hổi, tôi mới đ/á hắn một cái.
"Bổn thiếu gia lạnh chân. Đi lấy nước cho tôi ngâm chân mau."
Ánh mắt hắn dừng trên mắt cá chân trắng nõn của tôi.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.
Tôi nổi gi/ận.
Dùng sức t/át lên ng/ực hắn mấy cái, hung dữ u/y hi*p:
"Nếu anh còn không đi ngâm chân cho tôi, đêm nay đừng hòng ngủ!"
Lúc này Bùi Yến Trầm mới đứng dậy.
Giọng nói càng thêm khàn khàn:
"... Được."
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn hắn đã bị tôi chọc tức đến phát đi/ên.
Nhìn gương mặt tuấn tú đang căng ch/ặt của hắn, tôi chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Cho dù hắn là thiếu gia thật thì đã sao?
Chẳng phải vẫn bị thiếu gia giả như tôi b/ắt n/ạt tùy ý đấy thôi?
Dù sao tôi cũng là người có hào quang vạn người mê!
Dưới ảnh hưởng của hào quang ấy, có thể nói tôi được mọi người yêu thích ở bất cứ nơi đâu.
Người gặp người thích, hoa gặp hoa nở.
Còn Bùi Yến Trầm, vị thiếu gia thật được tìm về giữa chừng, thì thảm hơn nhiều.
Dù bị tôi hànhz hạz đủ kiểu, cũng chẳng có ai đứng ra bênh vực hắn.
02
Không lâu sau, Bùi Yến Trầm xách một thùng nước nóng đi tới trước mặt tôi.
Hắn quỳ một gối xuống đất, bàn tay lớn nâng cổ chân tôi lên rồi nhẹ nhàng đặt vào trong nước.
Tôi tùy tiện đ/á/nh giá hắn.
Chậc.
Vụng về thật đấy.
Chỉ đi lấy có một thùng nước mà quần áo ngủ cũng bị ướt mất.
Lớp vải dính sát vào cơ thể, phác họa rõ ràng tám múi cơ bụng săn chắc.
Cơ ng/ực đầy đặn theo từng nhịp hô hấp mà phập phồng lên xuống.
Bùi Yến Trầm cao tận mét chín.
Lúc này dù đang quỳ trước mặt tôi, hắn vẫn giống như một ngọn núi lớn sừng sững.
Tâm trạng tôi lập tức lại tệ đi.
Tôi là kiểu người g/ầy nhẳng.
Dù ăn uống bồi bổ thế nào, chiều cao cũng chỉ dừng lại ở mét bảy lăm.
Bởi vậy, mỗi lần nhìn thấy đàn ông có thân hình đẹp, tôi đều gh/en tị muốn ch*t.
Có lẽ ánh mắt tôi quá mức trắng trợn.
Bùi Yến Trầm nhận ra, không để lộ cảm xúc mà đổi sang một tư thế ngồi khác.
Giọng điệu cứng ngắc:
"Tôi đang rửa chân cho em rồi, đừng nhìn tôi nữa."