Sau ba ngày, tôi lại gặp Bạc Tứ Yểm. Hắn không nhìn thấy tôi, chỉ máy móc ký đơn điều trị lần nữa.

Tôi lao tới, quăng cây bút của hắn đi.

Bạc Tứ Yểm ngẩn người nhìn tôi, trong khi đó tôi cúi xuống thấy những lỗ kim chi chít trên cánh tay hắn.

Bác sĩ khuyên hắn điều trị bảo tồn bao lần, hắn chẳng nghe lần nào.

Hắn bảo phải gấp trở về với người yêu dưới hình dạng hoàn hảo nhất.

“Bạc Tứ Yểm, đồ đi/ên!”

Nước mắt tôi ứa ra không kìm được.

Sao có kẻ x/ấu xa thế? Cố tình tổn thương mình để khiến tôi đ/au lòng.

Bạc Tứ Yểm hoảng hốt đưa tay lau nước mắt cho tôi:

“Đừng khóc, Alpha như anh đâu biết đ/au là gì, một chút cũng không…”

Hắn ôm tôi vào lòng, phát tán pheromone, lắp bắp an ủi:

“Anh biết em không yêu anh, nhưng anh vẫn muốn dốc hết tình cảm này. Kẻ từng đi/ên lo/ạn như anh, lần này không muốn làm tổn thương em nữa... Ưm…”

Chưa nói hết câu, tôi đã cắn phập vào môi hắn.

Cắn thật sâu, muốn khiến tên Alpha x/ấu xa này cả đời không thốt nên lời.

Tôi chẳng giỏi đường mật, nhưng muốn hắn hiểu rằng:

Người hắn yêu cũng có thật nhiều cảm xúc mãnh liệt dành cho hắn.

Hôn nhau đến nghẹt thở, tôi gằn giọng:

“Anh là của em, em đời nào bỏ đi để mặc Alpha khác chiếm đoạt!”

Đây cũng là điều Bạc Tứ Yểm dạy tôi - yêu là kiên nhẫn, là chiếm hữu.

Là thứ dịu dàng đ/ộc nhất vô nhị chỉ dành riêng cho đối phương.

Đột nhiên có người xông vào, thở hổ/n h/ển báo:

“Ngài Bạc không ổn rồi! Phu nhân đã biến mất...Ấy?!”

Tôi ngẩng đầu lên: “Cái gì...?”

Bạc Tứ Yểm đã đan ngón tay vào tay tôi, hôn ngược trở lại:

“Dù có chạy trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm