Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1442: Bất luận kết quả thế nào

04/03/2025 14:36

Mặc dù mới trôi qua có mấy tiếng thôi, nhưng phải trông nom một cái bí mật to bằng trời thế này mà không được xem thì có khác nào là sự tr/a t/ấn tà/n nh/ẫn nhất đối với Lục Cảnh Lễ anh đâu.

Ngay lúc Lục Cảnh Lễ không nhịn được nữa mà mon men đến gần kết quả giám định ADN thì Lục Đình Kiêu gọi điện tới.

Lục Đình Kiêu: "Qua đây."

Vừa nghe thấy anh Hai yêu dấu gọi, Lục Cảnh Lễ nhất thời bộc phát ra tốc độ thi chạy từ hồi đi học ra bay thẳng tới phía đối diện.

Lần này, dù là anh Hai đã gọi đến, nhưng vì lúc trưa bị Ninh Tịch dọa sợ nên Lục Cảnh Lễ vẫn lén lén lút lút quan sát nửa ngày để chắc chắn phụ cận không có ai rồi mới chui vào nhà.

"Anh Hai! Tiểu Tịch Tịch ngủ chưa?" Lục Cảnh Lễ bám cửa thở hổ/n h/ển nói.

"Rồi."

"À à à..." Lục Cảnh Lễ rón rén men theo cửa vào thư phòng. Sau đó vội vàng khóa trái lại rồi mới yên tâm lau mồ hôi.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu rơi vào cặp màu đen trong tay Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ cần thận mở khóa kéo của cặp tài liệu rồi cẩn thận rút ra một tờ giấy, sau đó lại cẩn thận đặt lên bàn đọc của Lục Đình Kiêu.

Một tờ giấy mỏng manh mà nặng tựa ngàn cân.

Thật ra thì đến lúc này Lục Cảnh Lễ vẫn có cảm giác không chân thực... bởi vì chuyện này... thật sự quá... quá kì diệu!

Lục Cảnh Lễ đợi nữa ngày mà vẫn không thấy Lục Đình Kiêu có ý định xem thì khẩn trương nuốt nước miếng: "Anh Hai, có vấn đề gì sao?"

Lúc này, trên mặt Lục Đình Kiêu có vô vàn cảm xúc biến hóa, cứ như thể thứ trước mắt đang nắm giữ sự sống ch*t của anh.

Không biết qua bao lâu mà Lục Đình Kiêu vẫn không hề đụng vào tờ kết quả, vì thế Lục Cảnh Lễ thử thăm dò nói: "Anh Hai à, thật ra thì em cảm thấy anh đừng nghĩ nhiều... cái thằng cầm thú năm đó sao có thể là anh được chứ! Lần giám định này là để chứng minh sự trong sạch của anh mà! Dù anh không xem thì cũng phải để em liếc xem chứ! Nói thế nào thì cái này cũng là do em vượt qua cái ch*t mà cầm về đấy! Em coi xong không nói cho anh là được chứ gì?"

Thấy Lục Đình Kiêu vẫn không lên tiếng, Lục Cảnh Lễ đi tới mò mò vào cái tờ giấy trên bàn: "Em nhìn đây... em xem thật đây... em đảm bảo sau khi xem xong thì anh mà không hỏi, em tuyệt đối sẽ không nói..."

Lục Cảnh Lễ nói xong thì lập tức hóa thân thành sói đói mà "vèo" một cái cầm tờ kết quá lên, hơn nữa còn trực tiếp xem một dòng cuối cùng.

Dựa theo quy luật di truyền của gen, phối hợp với kết quả giám định qu/an h/ệ thân thích, tổng hợp phân tích 19 cặp STR cho kết quả như sau. Kết quả kiểm tra cho thấy Ninh Tịch có đủ điều kiện yêu cầu phù hợp để x/á/c nhận là mẹ ruột của Lục Kình Vũ, qu/an h/ệ huyết thống x/á/c xuất là 99,9999%...

Căn cứ vào kết quả phân tích DNA thì Ninh Tịch chính là mẹ ruột của Lục Kình Vũ...

Nhìn dáng vẻ Lục Cảnh Lễ sau khi xem xong kia thì cho dù Lục Đình Kiêu không tự mình xem, anh cũng biết kết quả là như thế nào.

Ninh Tịch... thật sự là mẹ ruột của Tiểu Bảo...

"Anh Hai... anh... anh nhìn em làm gì.. em không nói cái gì đâu mà..."

Nhưng trong mắt Lục Cảnh Lễ lúc này đang chạy dòng chữ sáng lấp lánh: A a a a a a a a a a a a trời ơi trời ơi trời ơi Tiểu Tịch Tịch là mẹ ruột của Tiểu Bảo! Tên cầm thú hành hạ Tiểu Tịch Tịch đêm đó là anh trai mình…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14