Sơ Thất

Chương 21

28/04/2024 10:26

8 giờ tối dương gian, là thời gian làm việc của chúng tôi.

Mới đi làm không lâu thì bên ngoài đã ồn ào.

Tôi vừa ra khỏi phòng vệ sinh đã bị đồng nghiệp Lý Vân lo lắng không yên kéo đi: "Sơ Thất, mau! Chỉ thiếu mỗi cô thôi!"

"Thiếu tôi gì cơ? Sao thế?"

"Nhân vật lớn tới, dạng cấp cao ấy! Tiểu q/uỷ như chúng ta nhất định phải ra chào!"

Trong sảnh ngân hàng, một đám đông đang quỳ gối.

Có người ngân hàng chúng tôi, cũng có người là khách hàng tới lấy rút gửi tiền tiết kiệm.

Song hễ là m/a, lúc này đều đang quỳ.

Lý Vân kéo tôi, quỳ ở hàng cuối cùng.

Nói là nhân vật lớn, tôi cũng sợ.

Nhưng mà, tôi bỗng nhớ ra...

Trong khu chúng tôi, boss cao nhất không phải là "gấu" của tôi à?

Tôi ngẩng đầu suy nghĩ, Lý Vân vội vàng giơ tay ấn đầu tôi xuống, thì thầm: "Cô không cần mạng hả?"

"Diêm Vương, ngài đại giá quang lâm, có chỉ lệnh gì cho chúng tôi ạ?" Giọng nói này là Lưu Đại Chùy trưởng ngân hàng của chúng tôi.

"Tìm người." Giọng của người đàn ông cực kỳ dễ nghe: "Thất Thất, ra đây."

Tên có chữ Thất ở đây chỉ có mình tôi.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi.

Bọn họ mở tròn mắt, mặt đầy kh/iếp s/ợ.

Có lẽ là không ngờ được là, người nhỏ tuổi nhất, được trả lương thấp nhất ở đây là tôi lại quen biết đại lão...

"Ha ha, ha ha ha..." Tôi cười vài tiếng với mọi người, đứng dậy.

Diêm La Vương khẽ ngoắc tay với tôi: "Qua đây."

Tôi đi tới, thì thầm hỏi: "Sao anh tới đây?"

Anh ấy nắm tay tôi: "Đưa em đến một nơi."

Anh ấy thi pháp đưa tôi rời đi ngay lập tức.

Khi sắp đi, tôi nghe thấy quản lý Trần lớn tiếng k/inh h/oàng nói: "Á... hóa ra bạn trai của Sơ Thất là Diêm Vương Gia!"

...

Diêm Vương đưa tôi đến một khu rừng nhỏ.

Ở đó có hai chiếc xe cảnh sát.

Đèn sáng trưng cả một vùng.

Một vị cảnh sát dẫn một người đàn ông trẻ tuổi đang c/òng tay xuống xe.

"Nửa thân trên... ch/ôn ở đây." Người đàn ông đeo c/òng tay chỉ.

Tôi cảm thấy anh ta có hơi quen mắt.

"Dường như em gặp anh ta ở đâu đó." Đột nhiên, tôi nhớ ra: "Ồ, em nhớ ra rồi! Mấy ngày trước, em đi qua một con phố quán bar, thấy mấy người, anh ta là một trong số đó..."

Mà cô gái anh ta ôm, trên tóc có kẹp một cái kẹp tóc hình bướm rất giống của tôi.

Mấy cảnh sát cầm xẻng sắt, bắt đầu đào.

"Cảnh sát Nghiêm, đào được rồi."

Thứ đào ra khỏi đất là nửa bộ xươ/ng trắng hếu gắn với phần đầu.

"Th* th/ể của Trương Nhược Thất cuối cùng đã hoàn chỉnh, thông báo cho người nhà của cô ấy đi."

Trương Nhược Thất?

Tại sao tôi cảm thấy cái tên này quen tai nhỉ?

"Trương Nhược Thất? Trương Nhược Thất..." Đầu tôi rất đ/au.

Diêm Vương lấy kẹp tóc hình bướm kia của tôi.

Thế nhưng, trên kẹp tóc đã không còn vết m/áu.

Anh ấy kẹp lên tóc tôi.

"Em là Trương Nhược Thất." Anh ấy dang tay ôm tôi vào lòng.

Tôi là Trương Nhược Thất?

Xươ/ng trắng kia là tôi ư?

Giây phút này, những ký ức đá/nh mất của tôi giống như vô số mảnh ghép quay trở lại trong n/ão tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6