“Hồi nhỏ tôi không phải thường xuyên nhận nhầm hai anh em cậu sao? Thật ra lần đó tôi cũng nhận nhầm Thẩm Quân thành cậu.”
Thiệu Hách nói nếu khi ấy biết người đi lạc là tôi, cậu ta đã không sốt ruột đến vậy.
Tôi trốn sau cửa nghe lén, cả người như bị sét đ/á/nh giữa trời quang.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tôi phát hiện tình cảm của mình dành cho Thiệu Hách.
Chỉ tiếc, phần thích này vừa được nhận ra đã phải lụi tàn.
## 6
Hôm qua là sinh nhật Thiệu Hách.
Tôi nhớ kiếp trước vẫn là Ứng Từ đưa tôi đến.
Ứng Từ và Thiệu Hách là bạn học cấp ba.
Tôi từng tưởng qu/an h/ệ giữa họ rất tốt.
Bây giờ nghĩ lại, chắc Ứng Từ muốn đến để gặp Thẩm Dục thôi.
Vì vậy, khi nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc ở sân sau, tôi cũng không quá bất ngờ.
Ứng Từ và Thẩm Dục đều quay lưng về phía tôi.
“Tối qua sao em không đến?”
Giọng điệu Ứng Từ nói chuyện với Thẩm Dục dịu dàng hơn lúc nói với tôi nhiều.
“Hôm qua có quá nhiều Alpha đến, tôi qua đó không tiện lắm.”
Thẩm Dục thấp giọng trả lời.
“Có anh ở đây, em sợ gì chứ?”
Giọng điệu tự phụ này của Ứng Từ khiến tôi khá muốn cười.
Thẩm Dục lại bày ra dáng vẻ thấu tình đạt lý:
“Bây giờ anh đã yêu em trai tôi rồi, vẫn nên nghiêm túc với em ấy một chút đi.”
Ứng Từ vội nói:
“Em biết rõ vì sao anh lại yêu em ấy, vậy mà còn cố ý chọc tức anh sao?”
Kiếp trước tôi không tỉnh sớm như vậy.
Khi tỉnh lại đã gần trưa, Ứng Từ ở ngay bên cạnh tôi.
Thấy tôi tỉnh, anh ta còn quan tâm hỏi tôi có chỗ nào không thoải mái không.
Tôi thật sự khá khâm phục Ứng Từ.
Sáng sớm vừa ân cần với bạch nguyệt quang xong.
Vậy mà còn có thể giả vờ thâm tình với tôi đến thế.
Ch*t một lần khiến tôi nhìn thấu rất nhiều chuyện.
Hồi tưởng lại cuộc đời ngắn ngủi đáng buồn của mình ở kiếp trước.
Điều tôi hối h/ận nhất là chưa từng sống thật tốt vì bản thân.
Ông trời cho tôi cơ hội làm lại một lần.
Tôi không muốn tiếp tục lãng phí thêm chút thời gian nào trên những người không đáng này nữa.
“Nếu yêu tôi khiến anh tủi thân như vậy, vậy chúng ta chia tay đi.”
Tôi vốn không phải kiểu người nhẫn nhịn.
Huống chi, chuyện đầu tiên tôi muốn làm sau khi trọng sinh cũng là chia tay Ứng Từ.
“Quân Quân… em tỉnh rồi?”
Khi Ứng Từ xoay người, trong mắt thoáng hiện một tia hoảng lo/ạn.
Bóng lưng Thẩm Dục dường như cũng cứng lại một chút.
Tôi lặp lại chuyện chia tay thêm một lần, rồi xoay người rời đi.
## 7
Tôi về nhà, bố mẹ nhìn thấy tôi thì có chút kinh ngạc.
Kiếp trước sau khi sống chung với Ứng Từ, tôi cũng không còn quay về nữa.
Chắc cũng gần bốn năm rồi nhỉ?
Trong nhà còn có khách.
Vừa nhìn thấy Lục Nghiễn và bố mẹ anh, tôi có chút hoảng hốt.
Nhà Lục Nghiễn ở cạnh nhà tôi.
Bố mẹ anh và bố mẹ tôi có qu/an h/ệ khá tốt, trước đây thường xuyên qua lại.
Mãi đến sau này khi họ chuyển đi, liên lạc mới đ/ứt đoạn.
Lục Nghiễn lớn hơn tôi ba tuổi.
Thông thường, chúng tôi sẽ phân hóa trong khoảng mười đến mười lăm tuổi.
Nhưng Lục Nghiễn mãi đến năm hai mươi ba tuổi vẫn không xuất hiện dấu hiệu phân hóa.
Anh bị xếp vào nhóm Beta.
Nhưng thật ra sau lưng, mọi người đều nói anh là người khiếm khuyết.
Lục Nghiễn rất cao, chắc gần một mét chín. Mặt đẹp như ngọc, đẹp trai phi phàm.
Từ nhỏ thành tích đã ưu tú, làm bất cứ chuyện gì cũng có thể làm rất tốt.
Một người đàn ông hoàn mỹ như vậy, chỉ vì không phân hóa, nên cũng không cách nào được công nhận.
Bố mẹ tôi ngoài mặt khen Lục Nghiễn ưu tú trước mặt bố mẹ anh, sau lưng lại căn bản xem thường Lục Nghiễn.
Họ biết Thẩm Dục thích Lục Nghiễn, nên ra sức ngăn cản Thẩm Dục tiếp xúc với anh.
Sau này, Lục Nghiễn trở thành nhân vật quan trọng được săn đón trong Liên minh Á tinh tế.
Bọn họ hối h/ận đến xanh ruột.
Chỉ là khi muốn tạo qu/an h/ệ với Lục Nghiễn lần nữa, họ mới phát hiện không có bất kỳ cách nào liên lạc với anh.
Kiếp trước, tôi và Lục Nghiễn tiếp xúc không nhiều.
Lục Nghiễn là người duy nhất ngoài bố mẹ tôi có thể nhận ra chính x/á/c hai chúng tôi trước khi tôi và Thẩm Dục phân hóa.
Lần nào anh cũng có thể chuẩn x/á/c vạch trần màn giả trang của tôi, còn bày ra dáng vẻ già dặn, nói tôi là đồ trẻ con.
Rõ ràng khi đó anh cũng mới chỉ bảy tuổi mà thôi.
Từ nhỏ anh đã là một đứa trẻ trưởng thành sớm, không hòa đồng, còn đặc biệt thích đả kích tôi.
Ở bên anh, tôi luôn có cảm giác thất bại mãnh liệt.
Tôi vẫn luôn cảm thấy Lục Nghiễn cũng gh/ét tôi, nên tôi cũng gh/ét anh.
Kiếp trước, tôi hoàn toàn không để ý đến tin tức về Lục Nghiễn.
Không rõ nhà họ chuyển đi khi nào.
Cũng không rõ anh nhập ngũ lúc nào.
Mãi đến khi Lục Nghiễn nổi danh sau một trận đại chiến, đồng thời trong trận chiến đó phân hóa thành Alpha có cấp bậc tin tức tố cực cao.
Mấy năm sau đó, chiến công của Lục Nghiễn lẫy lừng, địa vị trong quân chính của Liên minh Á tinh tế không ngừng tăng cao.
Anh trở thành nhân vật nổi tiếng nhà nhà đều biết.
Dù tôi không cố ý quan tâm cũng có thể nghe thấy tin tức về anh.
Nghe nói khi ấy, những người muốn liên hôn với Lục Nghiễn nhiều đến mức sắp đạp nát ngưỡng cửa nhà anh.
Bố mẹ tôi chính là một trong số đó.
Họ không có cách nào tìm được Lục Nghiễn, liền nghĩ đến tôi, muốn tôi thông qua mạng lưới qu/an h/ệ của Ứng Từ để giúp họ liên hệ với Lục Nghiễn.
Cũng chính khi đó, tôi mới biết Thẩm Dục vẫn luôn thầm yêu Lục Nghiễn.
Tôi nhớ mình còn xem chuyện này như trò cười, kể lại cho Ứng Từ nghe.
Bây giờ nghĩ lại, khi ấy sau khi nghe nói Thẩm Dục thầm yêu Lục Nghiễn, cảm xúc của Ứng Từ thật ra đã trở nên hơi bất thường.
Chỉ là bản thân tôi ng/u ngốc, còn tưởng anh ta nói mệt là thật sự mệt.