"Ông Vương, xin ông, Đậu Đậu thực sự rất quan trọng với tôi."
"Ông mở cửa đi. Tôi sẵn lòng trả mười vạn, chỉ cần ông giúp tôi vớt Đậu Đậu lên, tôi sẵn lòng trả mười vạn."
Tiếng khóc than của người phụ nữ vọng đến từ phía cửa. Từng tiếng một, thê lương vô cùng.
Tôi đứng trong sân, hai tay r/un r/ẩy, nhưng vẫn không nhịn được chạy vào nhà.
"Ông ơi! Mười vạn! Cô ta đã ra giá mười vạn rồi! Chỉ là một con chó thôi mà, chúng ta..."
"Không vớt."
Ông tôi không thèm nhấc mí mắt, lạch cạch hút th/uốc lào.
Thấy tôi cứ đứng im, ông trừng mắt, quát: "Quên quy tắc của nghề chúng ta rồi à? 'Rằm tháng Bảy đóng cửa, Diêm Vương gõ cửa chớ thò đầu.' "
"Mày muốn ki/ếm mười vạn của người ta, người ta lại muốn lấy mạng mày đấy."
"Đó toàn là m/ê t/ín d/ị đo/an."
Tôi cứng cổ cãi lại: "Có mười vạn này, cháu có thể gom đủ tiền học phí rồi... Nếu ông không nhận, vậy cháu tự đi nhận... được không?"
"Mày dám!"
Vừa nói ra câu này, ông tôi đột ngột ngẩng đầu, mắt trợn tròn, điếu th/uốc lào trong tay đ/ập mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng động lớn: "Tao nói không nhận là không nhận. Mày dám động thử xem."
Cảm giác bất lực dâng trào.
Một cục tức nghẹn ở ng/ực, tôi nghiến răng ken két, nhưng vẫn không nhịn được: "Ông ơi, có phải ông chỉ muốn nh/ốt cháu ch*t ở cái nơi tồi tàn này không."
"Chát."
Một cơn đ/au nhói truyền đến từ má phải. Sau cơn đ/au nhói là cảm giác bỏng rát như lửa.
Tôi bị lực đ/á/nh làm lệch đầu, tai ù đi không ngừng.
"Mày, mày nghĩ về ông như vậy sao?"
Ông tôi thất vọng nhìn tôi, trong mắt thoáng qua nỗi đ/au buồn.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên nền đất: "Ông muốn cháu nghĩ sao? Những việc ông làm trong thời gian này, cháu có thể nghĩ sao?"
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc than kéo dài, rợn người của người phụ nữ ngoài cửa, lúc cao lúc thấp.
Sau một lúc lâu, ông tôi loạng choạng ngồi lại ghế, tay r/un r/ẩy cầm điếu th/uốc nhét vào miệng. Nhét mấy lần, lại nhổ ra hết, cuối cùng, ông khàn giọng nói: "Nói với cô ta, đơn này tao nhận."
"Nhưng, phải ngày mai mới đi vớt."
Tôi kể lại lời ông tôi cho người phụ nữ.
Tiếng khóc của người phụ nữ nghẹn lại: "Ngày mai? Không được. Đậu Đậu của tôi còn nhỏ như vậy, làm sao tôi nỡ để nó chìm ở đó một đêm chứ. Tiểu sư phụ, em nghĩ cách đi, tôi sẵn lòng trả thêm tiền."
"Tôi có cách nào đâu, ông tôi là người cố chấp lắm."
Đây là sự thật.
Người phụ nữ khóc mãi, giọng nói đầy đ/au khổ: "Tiểu sư phụ, em thương hại tôi đi. Tôi không có người thân, chỉ có Đậu Đậu bầu bạn với tôi, tôi coi nó như con gái ruột. Nếu không phải những người kia thực sự không vớt được, tôi cũng sẽ không lặn lội đường xa đến c/ầu x/in cậu."
"Nếu em thấy tiền không đủ, tôi có thể trả thêm... chỉ cần ông Vương chịu nhận."
Tôi hít một hơi lạnh, đã ra giá mười vạn rồi, còn có thể trả thêm sao?
Thấy tôi không nói gì, người phụ nữ ngoài cửa như nghĩ ra điều gì đó, đột ngột áp sát vào cánh cửa, giọng nói hạ thấp và gấp gáp: "Tiểu sư phụ, tôi nghe họ nói, em từ nhỏ đã theo ông Vương xuống nước. Công việc này... em có thể nhận không?"
"Tôi, tôi không được." Tôi theo bản năng từ chối: "Tôi chưa bao giờ làm một mình."
"Cứ thử xem không được sao? Tôi thực sự không thể đợi đến ngày mai được."
Giọng người phụ nữ như móc câu: "Sớm muộn gì cũng phải làm một mình, lần này cứ coi như thử đi, nếu em đồng ý, bất kể thành công hay không, tôi cũng sẽ trả thêm cho em ba vạn."
Lại thêm ba vạn? Đốm lửa nhỏ trong lòng tôi, "phụt" một tiếng bùng thành ngọn lửa. Vừa định hỏi kỹ hơn, giọng nói lạnh lùng của ông tôi vang lên sau lưng.
"Đã nói hôm nay không nhận là không nhận! Không đợi được thì cút đi!"
Ông bước ra khỏi nhà, lạnh lùng đuổi khách: "Đi nhanh lên!"
Nói xong câu này, ông tôi mặc kệ lời c/ầu x/in của người phụ nữ, bàn tay như kìm sắt nắm ch/ặt cánh tay tôi, không nói không rằng kéo tôi vào nhà, lấy dây thừng trói tôi ch/ặt vào giường.
"Thằng nhóc con. Từ nhỏ đã không yên phận. Đơn này tà m/a!.Mấy cái trò vớ vẩn của mày, dẹp hết cho tao."
Tôi giãy giụa hai cái, sợ làm ông tôi bị thương, không dám dùng sức thật, chỉ có thể gào lên: "Ông ơi. Cháu sẽ không đi đâu. Ông đừng trói cháu."
"Tin mày? Tao tin mày có mà ăn cám."