Không đúng, Cửu Nhiễm này có gì đó không ổn.

Những người phụ nữ từng bị nó làm nh/ục, không ai thoát khỏi cái ch*t.

Nhưng chị Phương và những người khác… tuy họ cũng ch*t, nhưng không phải vì bị yêu quái hại, mà là vì lễ giáo hà khắc, vì những luật lệ cổ hủ ăn tươi nuốt sống con người.

Cửu Nhiễm phủi chiếc mũ, chậm rãi lau sạch vết m/áu trên mặt và trên người, thậm chí còn không quên nhướn mày nhìn tôi đầy khiêu khích:

“Xem ra tôi đã đ/á/nh giá thấp cô.”

“M/áu dương khí ban sơ của cô tuy mạnh thật, nhưng vẫn không gi*t nổi tôi.”

Tôi cũng nhướn mày, học theo dáng vẻ của hắn:

“Tôi không gi*t được anh, nhưng anh cũng chẳng dễ gì gi*t được tôi.”

“Anh tưởng mình vẫn là đại yêu khi xưa sao?”

“Thứ quan trọng nhất của anh… đã mất rồi.”

Sắc mặt Cửu Nhiễm lập tức thay đổi, vẻ nhàn nhã lúc trước hoàn toàn biến mất.

Đôi lông mày dài dựng đứng, ánh mắt hắn trong chớp mắt hóa thành mắt rắn khổng lồ, hung tợn lao thẳng về phía tôi:

“Con tiện nhân này! Dám s/ỉ nh/ục tao?!”

Cái dáng vẻ này, đúng là h/ận ý chất chứa hóa đi/ên cuồ/ng.

Tôi đúng là thiên tài! Nói nhăng nói cuội một hồi mà cũng đoán trúng.

Nhưng hắn tức gi/ận thế này, rốt cuộc đã mất thứ gì?

“Ái chà!”

Suy nghĩ phân tâm khiến tôi trở tay không kịp. Bị đuôi rắn của Cửu Nhiễm quất trúng, tôi phun một ngụm m/áu, vật ngã xuống đất.

Cơn đ/au nhói từ ng/ực lan ra, cảm giác như vừa bị xe tải đ/âm phải, xươ/ng cốt rã rời.

Con rắn d/âm tặc này… đúng là lực đạo kinh khủng khiếp…

Nằm bẹp dưới đất, tôi nhìn vũng m/áu loang lổ mà đ/au lòng.

Thật là phí của giời, lại chẳng phun trúng người Cửu Nhiễm.

“Vù!”

Luồng gió tanh lợm ào tới kèm tiếng x/é không khí. Tôi lăn lộn hai vòng thảm hại, nhưng vẫn bị đuôi rắn quật trúng.

“Mẹ kiếp!”

Thân thể bay vọt lên không, lần nữa rơi xuống như diều đ/ứt dây.

May sao lần này lại gặp vận may, bởi cú rơi ấy đẩy tôi thẳng ra khỏi Tháp Trấn Yêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm