Đồ án tốt nghiệp của tôi đã được bà Lâm m/ua lại.
Bà chính là dì của bạn Lạc Tây Nhiên.
Bà đưa cho tôi một cái giá rất cao, bản thân tôi cảm thấy bức tranh không đáng giá đến thế, nhưng bà rất kiên trì.
Bà nói rằng bà yêu thích bức tranh đó từ tận đáy lòng.
Dần dần, tôi cũng quen với cuộc sống chung một mái nhà với Lạc Tây Nhiên.
Thực ra ban đầu tôi không định ở ghép với ai cả, tôi thấy mình luôn không hòa hợp được với người lạ.
Nhưng Lạc Tây Nhiên là bạn của tôi, hơn nữa anh ấy rất bao dung tôi, về mọi mặt.
Anh ấy thực sự là một người rất lương thiện.
Nấu ăn rất ngon, cực kỳ nhiệt tình muốn phô diễn tài nghệ nấu nướng với tôi; thường xuyên đưa đón tôi đi làm, bảo là tự lái xe tốn tiền xăng không đáng, hơn nữa chúng tôi vừa hay tiện đường; trong cuộc sống cũng chăm sóc tôi mọi bề...
Những lúc cả hai đều rảnh rỗi buồn chán, chúng tôi thường dùng máy chiếu ở phòng khách để xem phim.
Chọn một bộ phim cả hai cùng hứng thú, xem một mạch là hơn hai tiếng đồng hồ.
Hôm nay, tôi đã chỉnh xong bộ phim mình chọn và tạm dừng ở phần mở đầu, đợi Lạc Tây Nhiên từ phòng ra là xem.
Tôi ngồi trên ghế sofa, tay cầm kem múc ăn.
Rất nhanh sau đó, tôi thấy Lạc Tây Nhiên bước ra từ phòng ngủ.
Chắc là anh vừa tắm xong, cởi trần, cầm một chiếc khăn mặt tùy ý lau tóc rồi đi về phía tôi.
Theo phản xạ tôi ngước mắt nhìn lên, cơ bụng mỏng được tập luyện vô cùng chuẩn mực và gợi cảm của anh liền đ/ập vào mắt.
Tim tôi khẽ run lên, như bị bỏng, tôi lập tức dời ánh mắt đi, không biết nên đặt tầm nhìn vào đâu.
Lạc Tây Nhiên không nhận ra điều gì, đi tới rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi: "Đợi lâu rồi, bắt đầu thôi."
"Ừm, được."
Tôi đáp lời, cố gắng không để bản thân chú ý đến những thứ kỳ lạ.
Ở nhà không mặc áo cũng chẳng có vấn đề gì, dù sao chúng tôi đều là con trai.
Thế nhưng... anh ấy ngồi gần quá.
Vai và cánh tay sát vào nhau, tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể đối phương.
Thực ra bình thường anh ấy không quá để ý đến khoảng cách xã giao, tiếp xúc cơ thể giữa chúng tôi là chuyện thường ngày.
Tôi cũng không bài xích, chỉ là cảm thấy hơi gượng gạo một cách khó hiểu.
Tôi thích đàn ông.
Đây là bí mật cả đời này tôi giấu trong lòng, không nói cho bất cứ ai.
Mặc dù tôi nghĩ, có lẽ cả đời này mình cũng sẽ không chủ động đi tìm một nửa phù hợp cho mình nữa.
"Nguyện."
"Hửm?" Tôi hoàn h/ồn.
Nghiêng đầu nhìn Lạc Tây Nhiên, liền nghe anh hỏi: "Em có muốn nếm thử vị này của anh không? Ngon lắm."
Anh đưa ly kem trong tay về phía tôi, nhìn biểu cảm của anh, dường như anh rất mong chờ tôi nếm thử.
Thế là tôi múc một miếng nhỏ ăn thử.
Nghĩ một chút, tôi cũng đưa ly của mình qua: "Vị này cũng được lắm."
Anh cũng không khách sáo, múc một muỗng nhỏ, ăn xong còn nghiêm túc đá/nh giá: "Ừm, mỹ vị."