Sau này ngẫm lại, đoạn hai chúng tôi tiếp xúc lại từ đầu cực kỳ giống như một kịch bản do tôi chủ mưu từ trước.

Từ việc cố tình không nghe điện thoại để chờ đối phương tìm WeChat, cho đến việc để rơi đồ trên xe người ta.

Tất cả đều toát lên mùi mờ ám của việc "cố tình thả thính", rắp tâm mồi chài người ta.

Nhưng thú thật lúc đó tôi chỉ là một con mọt sách chính hiệu, đầu óc đâu ra mấy cái suy nghĩ vòng vèo sâu xa cơ chứ?

Chỉ có thể nói, bánh răng số phận đã bắt đầu chuyển động ngay từ khoảnh khắc tôi bước lên chiếc xe đó.

Chương 2:

Lúc ấy tôi lập tức đoán ra, người này chắc chắn là chủ nhân của chiếc Maybach.

Xem ra chuyện bác tài xế tranh thủ chạy ngoài đã bị lộ rồi.

Nhưng có điều, tôi đâu có nhớ là mình rơi mất cái gì nhỉ?

Sau khi bấm chấp nhận kết bạn, tôi thành thật nhắn lại rằng mình không hề làm rơi đồ đạc gì cả.

Một lát sau, bên kia gửi sang một bức ảnh.

Là thỏi son dưỡng của tôi.

Thời tiết thu đông khô nẻ, môi tôi rất hay bị nứt nẻ nên tiện tay nhét thỏi son vào túi áo mang theo

Tám phần là lúc ở trên xe nó đã trượt từ trong túi ra ngoài.

Dù sao cũng chỉ là món đồ lặt vặt chẳng đáng bao nhiêu tiền, tôi cũng lười quay lại lấy nên nhắn đáp:

[Không sao đâu, tôi không lấy nữa, phiền anh vứt giúp tôi nhé.]

Đối phương không đáp lại nữa.

Tôi nghĩ bụng cũng phải thôi, người đi Maybach mỗi ngày đều bận trăm công nghìn việc, loại chuyện vặt vãnh này người ta tiện hỏi một câu đã là tốt lắm rồi.

Nào ngờ, chưa đầy một tuần sau, tôi lại nhận được tin nhắn WeChat của anh:

[Chú Lý bảo cô là sinh viên của trường này. Hôm nay tôi tiện đường có việc ghé qua, nếu cô rảnh thì ra lấy lại đi.]

Lúc này đã là bảy tám giờ tối, tôi vừa mới tắm xong, một tay lau tóc, một tay khó tin nhìn đi nhìn lại dòng tin nhắn ấy.

Trong lòng tôi bắt đầu dấy lên một sự nghi ngờ.

Chẳng qua chỉ là một thỏi son dưỡng rẻ bèo, liệu có đáng để anh phải tốn công tốn sức liên tục tìm tôi như vậy không?

Tôi thừa biết có vài tay nhà giàu hay lái siêu xe đến cổng các trường đại học lượn lờ, đặc biệt là các học viện truyền thông hay nghệ thuật gần đây thì tin đồn bát quái cứ ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn.

Nhưng lần trước anh đâu có nhìn thấy mặt tôi? Huống chi nhan sắc của tôi cùng lắm chỉ xem như ngũ quan hài hòa cân đối, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ "mỹ nhân".

Hay là bác tài xế giả mạo? Ông ấy sợ tôi mách sếp nên định hẹn ra để đe dọa, cảnh cáo?

Đủ loại suy đoán nảy ra trong đầu. Xuất phát từ sự cẩn trọng, tôi hẹn gặp ở quảng trường đài phun nước ngay gần ký túc xá.

Nơi đó lắp rất nhiều đèn, càng về đêm lại càng đông người, gặp mặt ở đó sẽ tương đối an toàn.

Tóc tôi vẫn còn ướt, bây giờ mà sấy thì chắc chắn không kịp giờ. Nhưng bên ngoài trời lại lạnh, sợ bị cảm cúm nên tôi đành đ/âm lao thì phải theo lao. Trước tiên lấy một chiếc khăn tắm màu trắng quấn một vòng quanh cổ để ngăn tóc ướt làm ướt áo, sau đó khoác thêm chiếc áo phao dáng dài màu đen, đội mũ trùm lên, phía dưới bắp chân để lộ ra một đoạn quần ngủ bằng vải san hô màu hồng phấn.

Muốn dị biệt bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Đến quảng trường đài phun nước, tôi mới thực sự thấm khía thế nào gọi là "gậy ông đ/ập lưng ông".

Giữa quảng trường, ánh đèn vàng trắng dịu nhẹ soi sáng rực cả một góc trời, sinh viên đi lại tấp nập ai nấy đều không khỏi ngoái nhìn bộ dạng quái gở của tôi lúc này.

Trong lòng tôi hối h/ận vô cùng, tại sao lúc nãy tôi lại không đeo cái khẩu trang vào cơ chứ?

Và đến khoảnh khắc nhìn thấy Hướng Lương Chi, tôi lại càng hối h/ận đến xanh ruột xanh gan.

Hôm nay anh mặc một bộ âu phục may đo cao cấp c/ắt may vừa vặn, vóc dáng săn chắc đĩnh bạt. Rõ ràng là ăn mặc kín cổng cao tường, nhưng lại tỏa ra sức quyến rũ vô hạn khiến người ta phải tha hồ tưởng tượng.

Người ta thường bảo, mỹ nhân cốt cách quan trọng hơn nước da.

Còn vẻ đẹp của một người đàn ông, chính là nằm ở thần thái phong độ quanh mình.

Khí chất của anh trầm ổn, thong dong, đứng giữa một đám sinh viên chưa trải sự đời thì đúng là nổi bật như "hạc giữa bầy gà", đẳng cấp chênh lệch thấy rõ ngay lập tức.

Trong suốt hơn hai mươi năm đời người của tôi, đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy một soái ca đời thực vừa lắm tiền vừa đẹp trai đến thế.

Muốn để lại ấn tượng tốt đẹp trước mặt trai đẹp là tâm lý chung của mọi cô gái.

Thế mà tôi...

Tôi cúi đầu tự nhìn lại mình: Trên cổ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, đoạn giữa là áo phao đen tuyền, phía dưới lấp ló một đoạn quần ngủ hồng phấn.

Hủy diệt luôn cái thế giới này đi!

Ngay lúc này luôn!

Giá mà lần trước tôi nhìn rõ mặt anh thì sao có thể ăn mặc qua loa nhếch nhác đến mức này cơ chứ?

Nhưng người cũng đã đến rồi, tôi đành phải cắn răng muối mặt lết bước đi tới.

Chương 3:

Đối phương hiển nhiên cũng bị bộ dạng đ/ộc lạ này của tôi làm cho đứng hình, chỉ là nhờ vào phong độ và sự giáo dưỡng nên anh mới không bật cười thành tiếng ngay tại chỗ mà thôi.

Rất lâu về sau, khi tôi cùng Hướng Lương Chi nhắc lại đoạn ký ức này, anh mới thú nhận: Ngay từ đầu anh cũng tưởng việc tôi để quên thỏi son là chiêu trò cố ý thả thính anh.

Thế nhưng ngay cái khoảnh khắc nhìn thấy bộ dạng đời thực của tôi ngày hôm đó, anh đã dám chắc nịch đây quả thực chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Thôi được rồi.

Anh không nói gì thêm, xòe lòng bàn tay ra, thỏi son nằm gọn trong đó.

Bàn tay to rộng vững chãi cùng những ngón tay thon dài của anh càng làm tôn lên vẻ nhỏ nhắn, mỏng manh của thỏi son.

Tôi cầm lấy thỏi son từ tay anh, lớp vỏ nhựa bên ngoài dường như vẫn còn vương lại chút hơi ấm của người đàn ông.

Hai má tôi cũng bất giác nóng bừng lên.

Tôi lên tiếng cảm ơn anh, suy nghĩ một chút rồi bổ sung thêm một câu:

"Món này thật sự không đáng giá đâu ạ, làm phiền anh phải tốn công chạy qua đây một chuyến thế này, ngại quá."

Anh chần chừ một chút rồi mới cất lời.

Giọng nói của anh thuộc tông trong trẻo, trầm ấm. Dựa vào giọng nói, tôi đoán tuổi thật của anh chắc cũng không lớn lắm.

"Thỏi son này chẳng có logo hay thương hiệu gì cả, tôi lo nó là hàng thiết kế riêng đặt làm theo yêu cầu nên mới mang trả lại cho cô."

Sau này tôi mới biết, Hướng Lương Chi ngoài việc phải đề phòng những chiêu trò sáng tối trên thương trường, còn phải đối phó với đủ loại th/ủ đo/ạn không hồi kết của các bóng hồng xung quanh.

Làm hỏng hoặc làm mất một món đồ mà các cô nàng bảo là có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt, rốt cuộc cũng chỉ để ki/ếm cớ mời một bữa ăn hoặc đền bù món đồ khác, cứ thế qua lại là bắt quen được với nhau.

Thế nhưng, sự lo lắng này của Hướng Lương Chi đặt vào người tôi thì rõ ràng là lo bò trắng răng rồi.

Nghe anh giải thích xong, tôi bật cười:

"Anh sống trong nhung lụa lâu năm nên chắc không biết rồi, đồ không có logo thương hiệu ngoài hàng đặt làm riêng ra thì còn có thể là... hàng ngoài chợ b/án trôi nổi nữa đấy."

Anh ngẩn người ra.

Tôi híp mắt cười bảo:

"Thỏi son này là hồi trước tôi đi tình nguyện ở vùng sâu vùng xa, tiện tay m/ua ở tiệm tạp hóa đối diện cổng trường thôi, có một tệ sáu thôi, nhưng dùng thích lắm."

Anh cũng bật cười theo.

Ánh đèn từ đài phun nước đằng sau phản chiếu theo nụ cười của anh, trong khoảnh khắc làm chói bừng cả mắt tôi.

Đó là một cuộc gặp mặt vừa ngượng ngùng nhưng lại vừa đẹp đẽ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 16
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
234
2 Người giúp việc Chương 10
5 Thanh nữ Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
7 Chân tướng Chương 16
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện Xảy Ra Sau Khi Gọi Trúng Một Chiếc Maybach

Chương 10
Năm nhất học thạc sĩ, tôi gọi xe về trường, ai ngờ lại vô tình đặt trúng một chiếc Mercedes-Maybach. Gặp gỡ một người đàn ông. Và cũng từ đó, quỹ đạo cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi. Năm ấy, tôi vừa bước vào năm nhất chương trình thạc sĩ. Giáo sư hướng dẫn mời được một nhân vật có tiếng trong ngành đến trường thỉnh giảng, nên giao cho tôi và sư tỷ phụ trách việc đón tiếp. Sư tỷ ngại không dám nói là mình có lịch hẹn hò với bạn trai, tôi nghĩ bụng một mình mình chắc cũng lo liệu xong nên bảo chị cứ đi trước. Kẹt nỗi máy bay bị delay cộng thêm tắc đường, nên lúc sắp xếp xong chỗ nghỉ ở khách sạn cho vị khách quý kia thì trời đã khuya lắm rồi. Ngờ đâu bên ngoài lại đổ mưa to, ứng dụng gọi xe trên điện thoại cứ xoay vòng vòng mà chẳng có tài xế nào nhận cuốc. Nếu muộn chút nữa là tôi sẽ bị trễ giờ đóng cửa ký túc xá mất, chẳng còn cách nào khác, tôi đành tích chọn hết tất cả các loại xe trong ứng dụng. Thế nhưng, tôi lại chẳng hề để ý rằng mình đã lỡ tay tick luôn cả mục "Xe sang chuyên dụng". Cho đến khi giao diện màn hình nảy ra dòng chữ "Mercedes-Maybach S-Class". Con ngươi tôi chấn động dữ dội. Đi? Hay là không đi?
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngược luyến tàn tâm
0