Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 75: Pháp vũ tịnh dụng

05/03/2025 21:00

"Ngự phong quyết", hứng thú đối với hai loại pháp thuật "Định thần phù" và "Khu vật thuật" càng gia tăng nhiều, gã tổn hao một lượng lớn thời gian và tinh lực lên trên chúng, hi vọng có một ngày giống như "Ngự phong thuật" kia đột nhiên có thể triệt để lĩnh ngộ được.

Nhưng trải qua rất nhiều lần nghiên c/ứu sâu, Hàn Lập vô tình phát hiện, không cách nào thi triển được hai loại pháp thuật này, có lẽ không hẳn nguyên nhân là do bản thân gã, mà khả năng là do điều kiện bên ngoài khi thi triển không đầy đủ.

Theo như sách nói "Định thần phù" là một loại phù chú, điều kiện cần khi sử dụng là phải chuẩn bị trước pháp phù. Do trước kia Hàn Lập vẫn hay dùng giấy vàng m/ua từ thị trấn gần đó, rồi chiếu theo đồ hình phù hiệu ghi trên sách, dùng bút vẽ ra cái gọi là pháp phù.

Mặc dù trong sách tịnh không có nói muốn chế tạo pháp phù thì cần dùng loại sơn nào, nhưng gã nhớ lại tấm pháp phù có màu bạc của Mặc đại phu, tự nhiên sử dụng loại xa xỉ phẩm - bột bạc. Loại nguyên liệu này có hiệu quả hay không, Hàn Lập không hề biết, nhưng ít nhất xét từ bề ngoài mà nói, mấy tấm pháp phù tự tạo này cùng với thí dụ mẫu ở trong sách hoàn toàn giống nhau.

Đáng tiếc, chỉ là bề ngoài giống nhau thì vẫn chưa được.

Khi Hàn Lập dùng chú ngữ để thôi động pháp phù, phù hiệu trên mặt pháp phù tịnh không giống như lúc Mặc đại phu sử dụng, phát ra ngân quang chói mắt, cũng không có hiện tượng kì dị nào khác phát sinh, có thể nói cách thi triển của hắn đã triệt để thất bại, khiến cho hắn hãm vào quẫn cảnh, tiến thối đều khó. Bởi vì gã không biết, thất bại của cách thi triển là do chú ngữ hoặc nhầm lẫn tư thế khi bấm quyết, hay là do chế tạo pháp phù không thành công.

Nhưng trải qua lần nghiên c/ứu này, sự việc đã khác.

Thông qua tra c/ứu sâu các loại tư liệu có liên quan và các loai thư tịch có nói tới truyền thuyết pháp thuật, Hàn Lập cuối cùng đã phát hiện, pháp phù mà các tu tiên giả sử dụng, chắc chắn không phải dùng loại giấy bình thường và loại sơn tuỳ tiện mà mấy người phàm vẫn dùng để chế tạo ra, mà chính là do những vật liệu có ở chỗ các tu tiên giả chế ra, nói không chừng trong lúc chế tác còn cần những phương pháp đặc biệt. Chính vậy nên gã có tận lực thủ thế, đọc chú ngữ, nhưng thi triển vẫn là không thể thành công.

Về phần "Khu vật thuật" cũng là đạo lí đồng dạng.

Trước kia Hàn Lập cho rằng, thi triển "Khu vật thuật" thì tuỳ tiện lấy một vật bất kì ra làm bia, cho nên đối tượng để bấm quyết niệm chú khu sử đều là vật dụng gia đình hoặc là các loại đ/ao ki/ếm thường thấy, đương nhiên không có tí hiệu quả nào cả.

Nhưng hôm nay bị chuyện về lá bùa đề tỉnh, gã mới hiểu rõ, vật để khu sử của "Khu vật thuật" khẳng định không phải là đồ vật bình thường, mà nên là vật phẩm đặc biệt được các tu tiên giả sử dụng.

Do đó Hàn Lập đem những đồ vật hi kỳ cổ quái lấy được từ chỗ Mặc đại phu, bao gồm cả "Dẫn h/ồn chung" và bảy thanh d/ao nhọn dùng khi thi triển "Thất q/uỷ phệ h/ồn đại pháp", tất cả đem làm đối tượng khu sử của " Khu vật thuật", thử nghiệm một chuyến, đáng tiếc vẫn là không giống đồ vật có thể thi triển thành công. Việc này khiến cho Hàn Lập thất vọng gh/ê g/ớm, xem ra đồ khu sử của "Khu vật thuật" cũng không phải là những pháp khí này, chính x/á/c là cần loại đồ vật khác.

Do đã biết căn nguyên vấn đề nằm ở đâu, hiểu rõ không có vật phẩm tương ứng thì không thể thi triển "Định thân phù" và "Khu vật thuật", Hàn Lập liền đem sự chú ý chuyển sang việc khác, nảy ra chủ ý mới đó là đem võ học bí thuật và vài loại pháp thuật tương ứng kết hợp lại, dự định dựa vào đó nhanh chóng đề cao thực lực của bản thân, trong một thời gian ngắn làm cho bản thân tăng thêm một tầng.

Có được suy nghĩ hêt sức kì cục này xong, Hàn Lập liền bắt đầu quá trình rèn luyện một cách gian khổ, rất nhanh liền có được chút thành tựu.

Trải qua một chuyến thử nghiệm, gã cuối cùng đã đem "La yên bộ" và "Ngự phong quyết" dung hợp lại với nhau.

Nói là dung hợp, kì thực chẳng qua chỉ là trước tiên thi triển "Ngự phong quyết", sau đó là vận dụng "La yên bộ" mà thôi, nhưng sự nhịp nhàng và phối hợp của hai loại đó đòi hỏi cần biết kh/ống ch/ế tốt, nếu không rất dễ dàng gây ra lỗi, chính thế đã làm cho Hàn Lập phải phí không ít tinh thần và công phu.

Nhưng cứ như vậy, gã đem những khuyết điểm như lúc trước khi thi triển "Ngự phong quyết" không hề biết xê dịch xoay chuyển và "La yên bộ" – khi vận dụng phải hao phí rất nhiều sức lực, dần dần hoàn thiện, hơn nữa khiến gã trong lúc di động hoán đổi vị trí không khác gì điện quang lôi hoả, chỉ kiến kỳ ảnh bất kiến kỳ nhân, thân pháp càng thêm phần xuất q/uỷ nhập thần.

Không lâu sau đó, đối với sử dụng "Hoả đạn thuật" Hàn Lập cũng có sáng tạo đ/ộc đáo của bản thân.

Nguyên bản là sau khi tiểu hoả cầu của "Hoả đạn thuật" xuất hiện, người thi triển thuật phải dựa vào pháp lực của mình thôi động hoả cầu b/ắn về phía mục tiêu, để sát tử địch nhân, đây chính là phương pháp sử dụng nguyên bản, nhưng Hàn Lập cảm thấy đây chưa đúng.

Hàn Lập cho rằng tốc độ của tiểu hoả cầu khi dựa vào pháp lực để b/ắn là quá chậm, cao thủ về kh/inh công rất dễ dàng tránh được, điều này khiến cho khi nó ch/ém gi*t tại giang hồ nhận được không ít hạn chế, thể hiện sự phung phí. Bởi vậy khi sử dụng "Hoả đạn thuật" gã dứt khoát chỉ thi triển một nửa, khi hoả cầu xuất hiện liền không đem nó b/ắn ra, mà là lợi dụng đặc tính khó huỷ của nó, đem nó biến thành một thanh thần binh lợi khí ngắn, kh/ống ch/ế trên tay, tăng thêm phần sử dụng.

Cứ như vậy, dựa vào việc gã cải tiến cực hạn thân pháp và hoả cầu nóng bỏng trong tay gã, Hàn Lập hiện tại tự tin, gã có thể dễ dàng kích sát bất kì cao thủ nào.

Có được những thứ ỷ trượng này xong, Hàn Lập cuối cùng có thể thở phào một hơi, không cần lại vì thực lực bản thân mà phát rầu, hiện tại gã có thể mười phần an tâm đi Lam châu giải đ/ộc rồi.

Lúc này "Trường xuân công" của Hàn Lập, do mỗi ngày đều đem linh dược làm lương thực để ăn, cũng lặng lẽ tiến nhập vào đệ bát tầng, khiến cho pháp lực của gã lại tiến dài một đoạn.

Nói về độ thâm sâu nông cạn của pháp lực, Hàn Lập lúc này đã vượt qua nhục thân ban đầu khi còn sống của Dư Tử Đồng, nhưng nói về ít nhiều nắm vững pháp thuật và kĩ xão chiến đấu thực tế, gã vẫn còn chưa theo kịp được đuôi Dư Tử Đồng của lúc trước. Dù sao lúc Dư Tử Đồng tu luyện pháp thuật tại gia tộc, trên thì có trưởng bối chỉ điểm, dưới thì có đồng môn cùng nhau bàn luận, mạnh hơn nhiều so với loại chỉ biết nửa vời như Hàn Lập.

Hàn Lập thì không biết hết thảy tình huống như vậy, cho dù có biết cũng không để trong lòng, gã vốn dĩ cũng không tự đại đến nỗi cho rằng học được một hai loại pháp thuật thô thiển liền có thể đối kháng với những tu tiên giả chân chính, địch nhân hiện tại của gã vẫn chủ yếu là người trong giang hồ thế tục.

Bởi vậy, tâm tình của Hàn Lập đích thực không tồi, trong lúc gã đang nghênh ngang đắc ý, chuẩn bị tìm cái cớ để hạ sơn ly khai Thất huyền môn, thì Dã lang bang đột nhiên đề xuất yêu cầu hoà đàm cùng Thất huyền môn.

Tin tức này vừa truyền đến một cái, khiến cho bên Thất huyền môn ngạc nhiên, nên biết rằng trong thời gian ngắn gần đây, trong mối xung đột của hai bên đều là Dã lang bang đang chiếm thế thượng phong, một mực áp chế Thất huyền môn, tại tình huống có lợi như vậy, đối phương tại sao lại muốn hoà đàm đây? Phải chăng là có q/uỷ kế gì trong đó? Nó khiến cho rất nhiều người hoài nghi.

Trong thời gian ngắn, các ý kiến đồng ý hoà đàm cho đến không đồng ý hoà đàm đều vang lên ở trong Thất huyền môn, tầng lớp thượng tầng cũng đều có các cách nhìn riêng của mình. Lệ Phi Vũ là một trong số những người kiên quyết phản đối.

Do thanh thế của những người đồng ý và phản đối không sai biệt nhiều lắm, không cách nào bàn luận được, cuối cùng vẫn do Vương môn chủ đ/ập bàn quyết định, đầu tiên cùng đối phương bàn luận rồi mới quyết, nếu như điều kiện không quá đáng thì bắt tay làm hoà, còn như quá hà khắc thì tiếp tục tranh đấu.

Cái loại phương án nước đôi này tuy không làm cho đôi bên hài lòng, nhưng cũng là phương pháp duy nhất trong lúc này, mà cũng chỉ có thể như thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
9 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm