Gả Nhầm

Chương 7

15/02/2025 15:30

Ta bước lên một bước, Trương Tử An không đổi sắc lùi về sau một bước.

Hắn ta trịch thượng nhìn ta, không chút che đậy sự chê bai và chán gh/ét trong mắt.

Giống như ta là một đống rác hôi thối khó ngửi.

Nhìn mày rậm hơi nhíu lại của hắn ta, ta bỗng nhiên đã hiểu suy nghĩ của hắn ta.

Trương Tử An chắc hẳn đã quen biết cha ta từ lâu, cũng biết mối qu/an h/ệ giữa cha ta và mẹ mình.

Không có cha ta bao nuôi, Liễu Tam Nương không thể giữ gìn được dung mạo này.

Trương Tử An cũng không có tiền đi học ở thư viện tốt nhất.

Hắn ta bên nhận tiền bạc và sự giúp đỡ của cha ta, bên lại chán gh/ét cha ta khiến người cha đã ch*t của hắn ta đội mũ xanh.

Sau khi chúng ta thành thân, hắn đã chuyển đổi sự chán gh/ét đối với cha ta lên người ta.

Hắn ta gh/ét ta, chê bai ta, cũng không chạm vào ta.

Thành hôn ba tháng, ta vẫn nguyên vẹn.

Đối với một tân nương mới gả thì đây là điều vô cùng nh/ục nh/ã.

Hắn ta muốn trả lại ta những sự s/ỉ nh/ục mà cha ta đã đổ lên người hắn ta gấp ngàn lần.

Lũ khốn nạn này!

“Ta muốn nạp thiếp, cũng không đến lượt cô làm chủ.”

Trương Tử An nhàn nhạt lên tiếng, mang theo uy quyền cấm chõ mõm xen vào.

Ta che miệng, cười vui mừng khôn xiết.

Yên Chi và nha hoàn phía sau mặc dù không biết lý do ta cười.

Nhưng hễ ta cười, các nàng sẽ lập tức cười theo.

Bị nhiều nữ tử cùng giễu cợt như vậy, Trương Tử An cũng không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh nữa.

“Làm càn! Cười cái gì! Im miệng hết cho ta!”

...

Ta phất khăn tay đứng thẳng người, nhìn hắn ta đầy chế nhạo:

“Ta cười ngươi đấy, tú tài nhỏ bé mà oai như quan lớn ấy nhỉ!”

“Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng mình làm chủ cái nhà này à?”

Nữ tỳ của ta đều là ta chọn lựa cẩn thận.

Tính cách của mẹ ta nhu nhược, em trai còn nhỏ tuổi.

Cha xưa giờ đều coi chúng ta như không khí.

Trong những năm khi lão phu nhân còn sống, cuộc sống của chúng ta vẫn coi như tốt đẹp.

Lão phu nhân vừa đi, Hầu phủ đã sớm lo/ạn cào cào.

Mẹ ta bị mấy người vợ bé chèn ép chỉ biết trốn ở trong phòng khóc lóc.

Nếu như ta không gh/ê g/ớm một chút thì vốn dĩ không sống được ở trong Hầu phủ hổ sói rình mò.

Cha ta tưởng rằng sau khi gả cho Trương Tử An, ta sẽ ngoan ngoãn làm vợ hiền mẹ tốt, giúp chồng dạy con hiến tặng cả đời.

Ông ta, thật sự chẳng hiểu rõ ta chút nào.

“Cô!”

Trương Tử An tức gi/ận đỏ bừng mặt, Liễu Tam Nương chống eo, nước bọt văng tứ tung:

“Người đâu! X/é rá/ch miệng nó ra cho tao!”

Bốn phía xung quanh im phăng phắc, tất cả nha hoàn vú già đều đang cúi đầu nhìn ngón chân mình, không ai đáp lời bà ta.

Không khí nháy mắt có hơi lúng túng.

Liễu Tam Nương vừa tức vừa gấp:

“Được lắm! Một hai đều không nghe lời tao, có tin tao b/án chúng mày vào kỹ viện tiếp khách không!”

Ta chế nhạo, tiện thể xua tay:

“Được rồi, tản ra đi, ai làm việc của người ấy đi.”

Chúng người hầu lập tức tản đi, người đứng trước cửa viện chẳng mấy chốc chỉ còn lại mấy người chúng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm