Dĩ Tâm Sinh Tình Vị

Chương 3

17/07/2024 10:40

3.

Hồi thần trở lại, ta từ từ đặt miếng điểm tâm đang ăn dở trong tay xuống.

Thập phần tiêu chuẩn, thực hiện lễ nghi cung đình.

Hắn không quan tâm.

Hắn đi tới ra hiệu cho Tiểu Mai lui xuống.

Rồi tới đỡ ta lên bằng một tay, sau nhẹ nhàng nói:

"Không cần phải đa lễ, nàng đã no chưa? Nếu nàng vẫn còn chưa no, ta sẽ để ngự trù mang đến một ít từ ngự thiện phòng."

Ta ngồi xuống bên bàn, mỉm cười nói:

"Như vậy thì quá tốt rồi, tạ hoàng thượng, nếu có thể, thiếp muốn ăn thủy tinh mai hoa bao(bánh bao mận pha lê) và lật tử nhu mễ kê (Xôi gà hạt dẻ)."

Trên thực tế, bất cứ ai có một chút thông minh đều biết rằng hoàng thượng chỉ hỏi một câu lịch sự mà thôi.

Những người bình thường đều nên nói: "Thiếp không đói, đã no rồi, cảm tạ bệ hạ ân sủng."

Hoặc một câu có hàm ý đại loại như vậy.

Tất nhiên ta cũng biết.

Chỉ bất quá nếu thật như vậy thì hai người ở chung thật là nhàm chán.

Hơn nữa kiếp trước, không biết đã bao nhiêu năm không nói chuyện với hoàng thượng.

Bây giờ đột nhiên trở lại thời thiếu nữ, thật không biết phải nói gì.

Vả lại, ta thực sự chưa ăn đủ, vì vậy không cần phải làm trái với bản thân, tốt hơn hết là nên nói những gì ta muốn.

Ngày còn nhỏ, ta luôn khác thường, và hắn ta không ngạc nhiên.

Hắn đứng dậy, đi ra cửa, ra lệnh vài câu.

Một lúc sau, một vài cung nữ mang đến cho ta bữa ăn mà ta muốn.

Vì vậy, đêm động phòng hoa chúc của người khác đều là:

“Xuân tiêu trướng noãn, xuân phong nhất độ.”

(ch/ém tí: Hồng diệp tân sinh xuân trướng noãn.

Ngân hà sơ độ dạ hương thâm.

Nghĩa: Lá thắm mới sinh, trướng xuân ấm.

Ngân hà vừa vượt, hương đêm nồng).

Còn đêm động phòng hoa chúc của ta thì lại:

“Thủy tinh mai hoa bao, lật tử nhu mễ kê.”

Ta ăn cho đến khi bị nấc ......

Uống vội một ngụm rư ợ u hợp cẩn, sặc đến mặt đỏ lựng cũng không hết được.

Ta khóc mà không có nước mắt a.

Chưa kể ta còn cần phải xinh đẹp tuyệt diễm trước mặt người cũ.

Thực không thể cứ nấc mãi ở đây được.

Cũng may trong cung mọi người đều đã rút lui nên chỉ có một người thấy sự x/ấu hổ này.

Ta khó chịu đến mức nhìn hắn khẩn cầu.

Hắn cuộn tay hình nấm đ/ấm đưa lên khóe miệng, ho nhẹ, rồi nhếch miệng cười:

"Ta biết, có cách giảm bớt."

Ta liền vội vàng hỏi:

"Hicc...up....... cách gì? ......"

Khuôn mặt tuấn tú của hắn ta tiến lại gần ta dùng bàn tay mảnh khảnh, lạnh lẽo của hắn ta vuốt ve má ta.

Ánh sáng trong mắt hắn rơi xuống đôi môi đỏ mọng của ta.

Hắn hơi cúi đầu, càng ngày càng gần, gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của hai người.

Sau đó, một cái chạm chậm rãi, ấm áp đáp xuống môi ta.

Thời khắc ấy ta đóng băng, và ngừng nấc ngay lập tức.

Một nụ cười lướt qua mắt hắn.

Bên tai ta, hắn thì thầm nhẹ nhàng:

"Hôn ta đi nàng sẽ hết nấc"

Tai ta nóng lên.

Tên tróa này!

Thực sự tâm nhãn nhỏ nhen.

Đây là những lời ta đã nói khi ta tám tuổi, để dỗ dành khi chiếm tiện nghi của hắn ta.

Năm đó hắn mười tuổi, càng lớn lên càng hiểu rõ nam nữ hữu biệt, lại càng không thân thiết với ta.

Hắn ta muốn tập kỵ mã và xạ thuật với phụ thân ta, ngày nào hắn cũng đến phủ nhưng lại luôn cố gắng tránh ta.

Ngày hôm đó sau khi hắn ta luyện tập xong, ta mang theo rất nhiều món ăn ngon mà tứ ca của ta m/ua cho ta từ bên ngoài.

Hắn ta chưa bao giờ ăn bất cứ thứ gì bên ngoài hoàng cung kể từ khi hắn ta được sinh ra, và hắn ta đã vô tình ăn nó.

Thật là x/ấu hổ, hắn bị nấc liên tục.

Ta đã nói dối hắn ta rằng ta biết cách đi ều trị nấc c/ụt.

Ta bảo hắn nhắm mắt lại.

Sau đó, ta đã bí mật hôn hắn.

Nhận ra rằng ta đã hôn hắn thêm một lần nữa, hắn ta tứ c g¡ận đến mức chuẩn bị rời đi.

Nhưng ta túm lấy hắn ta và nói, "Nhìn kìa, ngươi không phải đã khỏi rồi sao?"

Trong một thời gian dài, hắn đã hoài nghi, nghĩ rằng nụ hôn thực sự có thể chữa khỏi nấc c/ụt.

Vì vậy, về chế độ ăn uống, ta cũng bắt đầu rất kiềm chế, chỉ ăn đầy tám phần, để sự việc như vậy không xảy ra lần nữa.

Cho đến khi lớn hơn một chút.

Chỉ sau đó ta mới biết rằng cách điều trị nấc c/ụt không phải là hôn, mà là sợ hãi.

Không ngờ bây giờ hắn lại nhớ ra.

Thấy ta không nấc nữa.

Hắn đứng thẳng người rời đi.

Có lẽ là do vài ly rư ợ u Hạ Tế vừa rồi hơi mạnh, hoặc có thể bây giờ ta đã quá say, mắt hơi mờ.

Ta vô thức duỗi ra một cánh tay, rồi vòng qua cổ hắn, ta nghiêng người lên một lần nữa.

Tay còn lại, ta kéo đai ngọc quanh eo hắn.

Đã mất công tái sinh lại rồi.

Trong hai kiếp, nếu ngươi không thể chinh phục tên đàn ông này.

Vậy còn tái sinh lại làm gì chứ!

Ta không biết hôm nay là do bầu không khí đặc biệt hay vì điều gì khác.

Hắn cũng không đẩy ta ra.

Mặc ta làm bất cứ điều gì ta muốn.

Tuy nhiên, tay còn lại của ta loay hoay rất lâu cũng không thể cởi được thắt lưng cho hắn.

Thi triển mánh khóe đọc được trong cấm thư, đặt tay lên n gự c hắn ta và nhẹ nhàng vẽ các vòng tròn.

Đôi môi đỏ mọng rời khỏi miệng hắn, đến bên tai hắn, dịu giọng nói:

"Phu quân ~ đừng làm giai nhân đ au lòng ~"

Lời vừa rơi xuống, dường như đã mở ra mạch đ/ập thứ hai của tên cẩu nam nhân này.

Hắn bế ta lên và đặt lên trên giường.

Ta thở dài mãn nguyện.

Cuối cùng......

Đêm động phòng hoa chúc cuối cùng cũng có xuân tiêu trướng noãn, nhất độ xuân phong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm Nang Sinh Tồn Hậu Cung

Chương 11
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Báo thù
Cổ trang
Trọng Sinh
50
Giếng Đổi Con Chương 7