Kiếp trước hắn che giấu thực sự rất tốt, đến tận lúc ch*t tôi vẫn chưa từng phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Nhưng trên thực tế, tình yêu của hắn đã nương tựa bên cạnh tôi từ rất lâu, rất lâu về trước rồi.
Những viên kẹo sữa thỏ trắng xuất hiện trong ngăn bàn hồi cấp ba. Chiếc ô đột nhiên hiện ra mỗi lúc trời đổ cơn mưa.
Hình bóng một thiếu niên đội mũ trùm kín đầu luôn đi theo bảo vệ tôi mỗi khi bước đi trên con đường vắng giữa đêm khuya.
Cả nhà hàng yêu thích ở thời đại học luôn có bàn trống mỗi khi tôi ghé đến.
Và cả một tài khoản ẩn danh chuyên giải đáp các câu hỏi giúp tôi.
Hắn đã đồng hành cùng tôi trên một quãng đường rất dài.
14
Tôi lại nằm mơ. Đây là giấc mơ thứ hai của tôi kể từ sau khi sống lại.
Lần này, tôi đứng từ góc nhìn của Tạ Tuân, cùng hắn trải qua một kiếp người tràn đầy sự cô đ/ộc.
Mẹ hắn mắc chứng cuồ/ng kiểm soát đến mức bi/ến th/ái. Vì sợ hắn cũng sẽ lặng lẽ rời đi giống như người cha bạc bẽo kia nên bà ta đã xích hắn lại trong nhà chẳng khác nào một con chó ngay từ khi Tạ Tuân còn là một đứa trẻ.
Mỗi ngày, điều Tạ Tuân nghe được nhiều nhất đều là những lời ch/ửi rủa và mạt sát.
Kèm theo đó là những giây phút dịu dàng xen lẫn tiếng gào khóc bi thương sau mỗi trận đò/n roj tà/n nh/ẫn.
Cho đến một ngày nọ, mẹ hắn vì phải tham gia một sự kiện nên đành bất đắc dĩ dẫn hắn ra ngoài.
Hắn thu mình rúc sâu vào một góc tối tăm, dùng đôi mắt đầy u ám quan sát dòng người qua lại nhộn nhịp.
"Đứa trẻ này đáng yêu quá, sao em lại ngồi ở đây?" Tôi nhìn thấy chính mình thuở nhỏ đang mỉm cười đứng trước mặt hắn.
Sau đó, tôi móc từ trong túi ra một viên kẹo sữa thỏ trắng: "Mời em ăn kẹo nè."
Tạ Tuân khi ấy thậm chí còn chưa biết nói, chỉ có thể phát ra những âm thanh "a, a" yếu ớt trong cổ họng.
Đứa bé lúng túng bấu ch/ặt lấy vạt áo của mình, không dám nhận viên kẹo từ trong tay tôi.
Tôi lúc nhỏ nghe thấy tiếng gọi của bố mẹ liền đáp lời, vội vàng nhét cả nắm kẹo vào tay nhóc Tạ Tuân. Sau khi nói lời tạm biệt, tôi liền luống cuống chạy đi mất.
Nhóc Tạ Tuân vẫn không nỡ ăn mà cứ giấu những viên kẹo ấy dưới gối. Mãi cho đến tận sau này, những viên kẹo đó đều tan chảy hết.
Tạ Tuân ôm ch/ặt chiếc gối mang theo hương kẹo ngọt bằng vẻ quyến luyến không nỡ rời xa. Hắn thầm mong mỏi có thể níu giữ thời gian trôi chậm lại một chút.
Hắn biết mình đang mang bệ/nh, một căn bệ/nh về tinh thần. Thử hỏi, một người từng trải qua cuộc sống địa ngục như vậy thì làm sao có thể hoàn toàn bình thường cho được.
Thế nhưng, chỉ cần ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của những viên kẹo kia, hắn liền nhanh chóng ngoan ngoãn chìm vào tĩnh lặng.
Về sau, mẹ hắn cũng biến mất bặt vô âm tín. Chính quyền và cộng đồng đã cùng nhau quyên góp tài trợ cho hắn đi học.
Hắn dựa vào thành tích học tập xuất sắc để bám theo bước chân của tôi, thuận lợi bước vào ngưỡng cửa cấp hai.
Nhưng khi lên cấp ba, vì bản thân là học sinh nghèo vượt khó nên hắn chỉ có thể theo học tại một ngôi trường được chỉ định sẵn.
Thế là cứ mỗi dịp cuối tuần, hắn luôn hoàn thành xong mọi bài tập từ rất sớm.
Hắn xin thầy cô nghỉ hai tiết tự học cuối cùng rồi chạy bộ suốt quãng đường từ trường số na tới trường số một, nấp đằng sau một cái cây to để chờ tôi tan học.