Lang Vương Sủng Ái

Chương 12

23/02/2025 00:29

Hai ngày sau, Xích Diệm dẫn ta đ/á/nh úp doanh trại của Bất Ba.

Theo sau hắn, ta thấy tứ ca đang lảng vảng gần doanh địch đối phương. Tứ ca vốn là mãnh tướng lão luyện trong bầy, một đời trung thành phục tùng Xích Diệm. Thế nên cảnh tượng hắn xuất hiện nơi đây khiến ta sửng sốt không ngờ hắn lại là kẻ tạo phản.

Chẳng dám tới gần, chỉ sợ lộ hành tung. Xích Diệm liếc ta một cái rồi lẳng lặng rút lui.

Đêm ấy, ta cùng hắn mai phục trong lãnh địa. Khi bầy sói Bất Ba trở lại, Xích Diệm như mãnh hổ xông lên. Dưới sự chỉ huy của hắn, bầy ta đại thắng, khiến địch thương vo/ng vô số, tan tác không còn manh giáp. Lão tứ phản nghịch bị trọng thương, kết cục đuổi khỏi bầy vĩnh viễn.

Tình hình đã yên bình trở lại. Đàn sói vây quanh Xích Diệm nũng nịu thảm thiết:

"Đại ca! Ngài rốt cuộc đã về! Bọn ta mấy ngày nay đói meo cả bụng rồi!"

"Đại ca quả nhiên sáng suốt, phát hiện được gian tế trong bầy sớm!"

"Đại ca thần cơ diệu toán! Đệ từng nói lang hậu là sói chuẩn, sao có thể là nhân tộc được?"

Xích Diệm khép sát người vào ta, giọng điềm nhiên: "Nhảm nhí. Lang hậu đương nhiên là sói."

Một con trong đàn tò mò nhìn ta: "Vậy đuôi lang hậu là thật ư? Cho đệ sờ thử được chăng?"

Ánh mắt Xích Diệm lập tức sắc lạnh: "Hắn là phu quân của ta!"

Một cú chốt hạ!

Thấy thủ lĩnh đầu toàn yêu đương, cả bầy quay sang nịnh nọt ta. Một con mon men lại gần, lập tức bị Xích Diệm chặn lại. Hắn nghiêm mặt quát: "Đây là lang hậu, không được phép tiếp cận!"

Theo hắn bấy lâu, ta sớm hiểu rõ. Trước kia ta hôn cằm Xích Diệm vốn ta chỉ coi là lễ tiết của hạ đẳng đối với thượng cấp, nào ngờ hắn lại hiểu lầm thành tỏ tình. Giờ đây hắn cấm đoán sói khác tiếp cận ta, cũng bởi tưởng bở mà thôi.

Tiếc thay gạo đã nấu thành cơm, giờ đây muốn giải thích cũng không còn kịp nữa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
4 Ngọc Sống Chương 15
11 Kỳ Nguyện Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm