Phù Dâu Ma

Chương 12

29/10/2024 18:00

Do phân tâm nghe chị dâu nói chuyện nên động tác của tôi ngày càng chậm lại, cuối cùng gần như đứng yên tại chỗ để nghe xong câu chuyện này.

Nhưng không biết sao mà đầu người vẫn luôn đuổi theo chúng tôi trước đó lại không đuổi theo nữa, xung quanh chúng tôi tạo thành một không gian trống rỗng, an toàn đến mức khiến người ta sợ hãi.

Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt, muốn làm rõ tại sao lại trở nên như vậy thì đột nhiên, chị dâu nhảy xuống khỏi lưng tôi: “Bởi vì buổi hôn lễ này sắp đón chào phân đoạn cuối cùng rồi.”

“Phân đoạn…Cuối cùng?” Trong lòng tôi có dự cảm chẳng lành.

Khắp người chị dâu đều là vết thương, vết thương ở ng/ực sâu đến mức có thể nhìn thấy xươ/ng trắng dày đặc, nhưng chị ấy giống như không hề cả thấy đ/au đớn gì vậy, chị ấy giơ tay lôi một cái đầu người ra từ trong cơ thể.

Đầu của anh trai tôi.

“Anh cứ khoác lác rằng bản thân mình tài giỏi thế nào, gan dạ thế nào, đến lúc này rồi thế mà còn phải trốn trong người tôi à?” Chị dâu nói chuyện với anh trai tôi bằng một giọng điệu rất kh/inh miệt. M/áu chảy đầm đìa trên người chị ấy không hề nhỏ từng giọt như bình thường.

Đầu anh trai tôi gầm nhẹ một tiếng nhưng gầm được một nửa thì sợ hãi, đầu người liều mạng vùng vẫy như muốn tìm chỗ để trốn đi.

“Rốt cuộc thì phân đoạn cuối cùng của hôn lễ là gì?” Tôi không kìm được mà hỏi chị dâu.

“Tiễn khách.” Giọng của chị Văn Văn vang lên, chị ấy cũng đến rồi.

Chị dâu ném đầu của anh trai xuống đất, lấy chân đạp rồi chào chị Văn Văn: “Văn Văn, cậu đến rồi.”

Chị Văn Văn nhìn sang chị dâu với ánh mắt đầy phức tạp, có chút chán gh/ét cũng có chút th/ù h/ận, còn có chút đồng cảm và cảm kích: “Cậu nhớ ra rồi.”

“Ừm, tớ nhớ bản thân đã ch*t từ lâu rồi.”

Chị dâu là người đầu tiên phát hiện ra chị Văn Văn t/ự s*t. Chị ấy giấu x/á/c của chị Văn Văn đi, đợi sau khi anh trai tôi ngủ say rồi thì treo x/á/c chị ấy lên xà nhà trong phòng tân hôn, mục đích là để hù doạ anh trai tôi, đồng thời ép nhà tôi chịu trách nhiệm với cái ch*t của chị Văn Văn.

Nhưng ông Ba nói đây là trắng đỏ xung khắc, muốn nhà tôi làm đàn tràng siêu độ cho chị Văn Văn, còn bảo chúng tôi đều quỳ trong linh đường dập đầu với chị Văn Văn, loại bỏ đi oán h/ận của chị ấy.

Nhưng, cái ông Ba thực hiện lại không phải là đạo tràng bình thường, ông ta muốn dùng mạng của chúng tôi để ngăn chị Văn Văn thành hung thần, từ đó giữ được mạng của chính mình.

“Lúc tôi vào phòng lấy rư/ợu đã lén nghe thấy ông ta nói chuyện.”

“Cho nên chị cố ý làm vỡ bình rư/ợu đó, làm bản thân bị thương à?” Tôi có chút không dám tin.

“Không.” Mắt chị dâu sáng lên trông rất đ/áng s/ợ: “Tôi đã dâng hiến mạng sống của mình.”

Chỉ một chút m/áu thôi thì không cách nào khiến chị Văn Văn có sức mạnh đ/áng s/ợ như vậy. Thứ chị Văn Văn có được là một mạng người hoàn chỉnh.

Sau khi dâng hiến mạng sống, chị dâu bị chị Văn Văn xoá một phần ký ức khiến chị ấy cho rằng mình vẫn còn sống, từ đó chịu đủ tr/a t/ấn tâm lý.

Cho đến khi lúc nãy, chị dâu bị đầu người bổ nhào qua ‘gi*t’ ch*t… Người không thể ch*t hai lần, thế là chị ấy đã nhớ lại nguyên nhân ch*t thật sự của bản thân.

“Tại sao?” Rõ ràng chị dâu nói với tôi là chị ấy muốn sống tiếp.

“Bởi vì.” Chị dâu nhìn Văn Văn rồi rơi nước mắt: “Là sự đố kỵ của tôi đã hại ch*t cậu, Văn Văn.”

Cho dù là bạn bè thân thiết nhất cũng sẽ nảy sinh lòng gh/en tị, oán h/ận tại sao rõ ràng hai người cùng nhau lớn lên, nhưng mình lại trở thành cái bóng của đối phương.

Nhưng gh/en tị không có nghĩa là bản thân thật sự muốn khiến cho bạn thân của mình ch*t đi.

Chị Văn Văn không nói chuyện, chị ấy cũng trào nước mắt.

Chị dâu quay đầu lại nở nụ cười với tôi: “Được rồi, chúng tôi phải tiễn khách rồi, cậu nhắm mắt lại đi.”

“Nhưng….” Tôi vẫn chưa nói xong thì toàn bộ những cái đầu người trong thôn đều lần lượt bay lên trời giống như những chiếc kh/inh khí cầu.

Trông bọn họ đều đang rất h/oảng s/ợ, liều mạng bỏ trốn, nhưng bọn chúng đã bị một sợi m/áu cực kỳ nhỏ cột lại rồi.

Mà đầu còn lại của sợi m/áu kia thì nằm trong lồng ng/ực của chị dâu.

“Lúc còn sống, mấy người chẳng phải là người tốt lành gì vậy thì sau khi ch*t rồi cũng đừng hòng được yên ổn làm m/a.” Chị dâu cười đi/ên cuồ/ng: “H/ồn bay phách lạc cùng với tôi nào.”

“Cảm ơn mọi người đến tham gia buổi hôn lễ này…”

“Tiễn! Khách!”

Câu cuối cùng vừa dứt thì những đầu ngươi kia lần lượt n/ổ tung: Đùng! Đùng đùng!

Trong khoảng không dày đặc sương m/ù kia, tôi nhìn thấy chị Văn Văn nắm tay chị dâu, sau đó hai người từ từ biến mất cùng nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?