"Em... em không muốn anh phải khó xử."

Đồ ngốc.

Đúng là một đứa ngốc từ trong ra ngoài.

Tôi há miệng định m/ắng em ấy, nhưng lời đến môi rồi lại chẳng thể thốt ra được. Cuối cùng chỉ biết vò mái tóc em ấy như để xả gi/ận.

Vò cho đến khi nó rối bù lên mới thôi. Sau đó tôi dặn dò: "Sau này bọn họ có gọi em đến, cứ trực tiếp bảo anh, hoặc là..." Tôi khựng lại một chút, "Cứ trực tiếp m/ắng lại, đ/á/nh lại cũng được, có chuyện gì anh lo tất."

Đôi mắt em ấy mở to, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Phải mất vài giây sau, em ấy mới rụt rè hỏi khẽ: "Vậy là anh... không còn gh/ét em nữa hả?"

Lời này vừa thốt ra, tôi bỗng chốc sững sờ. Phải rồi, tôi đã từng rất gh/ét Lâm Khê Ngôn.

Gh/ét mười phần, trăm phần, ngàn phần.

Tôi gh/ét việc mẹ tôi qu/a đ/ời chưa đầy một năm, em ấy đã theo mẹ mình đường hoàng bước chân vào nhà họ Lâm.

Tôi gh/ét cái vẻ kiêu kỳ, mau nước mắt, và việc em ấy dễ dàng chiếm được sự thương cảm của cả nhà chỉ bằng đôi mắt chực chờ đỏ ửng.

Tôi gh/ét em ấy đến mức tuyên bố thẳng thừng với ba: "Trong cái nhà này, có nó thì không có con, có con thì không có nó."

Thế nhưng kết cục, Trung tâm Thương mại do Lâm thị chịu trách nhiệm thi công chính bị sụp đổ. Hàng trăm, hàng ngàn người thiệt mạng. Công ty buộc phải tuyên bố phá sản. Ba tôi nhập viện, còn tôi trở thành con chuột cống bị người đời xua đuổi, ai nấy đều muốn đ/á/nh.

Cũng chính lúc đó, Lâm Khê Ngôn và mẹ em ấy đã không chút do dự mà ở lại.

Mẹ em ấy thức đêm thức hôm chăm sóc ba tôi. Còn Lâm Khê Ngôn trở thành ng/uồn thu nhập chính của gia đình. Sáng sớm đi làm thuê ở tiệm ăn sáng, ban ngày đến công ty làm việc, buổi tối lại đến quán bar làm phục vụ.

Em ấy quay cuồ/ng với công việc suốt cả ngày lẫn đêm, chẳng biết đã rơi bao nhiêu nước mắt. Thế nhưng, em ấy chưa bao giờ kêu khổ, cũng chẳng bao giờ than mệt.

Thậm chí, mặc cho tôi thóa mạ, sỉ vả, ép em ấy phải biến đi. Em ấy cũng chỉ mỉm cười, rồi bình thản đáp: "Anh từ bỏ ý định đó đi, em sẽ không bỏ mặc anh mà đi đâu."

Cũng chính nhờ sức ảnh hưởng của em ấy, tôi mới từng chút một vực dậy tinh thần. Tôi muốn gây dựng lại sự nghiệp, muốn điều tra chân tướng năm xưa.

Thế nhưng, ngay khi vừa mới tìm ra được một chút manh mối, hành tung của tôi đã bị một người thân của nạn nhân phát hiện. Tôi bị kẻ đó b/ắt c/óc đến một nhà kho. Chịu đủ mọi đò/n tr/a t/ấn. Giữa lúc cái ch*t cận kề, chẳng hiểu bằng cách nào Lâm Khê Ngôn đã tìm thấy nơi này.

Em ấy đơn thương đ/ộc mã đến c/ứu tôi, ngay lúc sắp chạy thoát được ra ngoài thì lại chạm trán trực diện với kẻ đó. Để bảo vệ tôi, em ấy không chút do dự chắn trước người tôi.

Lưỡi d/ao găm đ/âm sâu vào cơ thể em ấy, m/áu chảy lênh láng cả mặt đất. Vậy mà em ấy vẫn ngoan cố ôm ch/ặt lấy kẻ đó không chịu buông tay. Chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Anh... chạy đi... đừng quay đầu lại... mau chạy đi..."

Tôi không dám dừng lại, cũng không dám ngoái đầu. Cho đến khi chạy được một quãng xa không tưởng, tôi mới gặp được cảnh sát đang tới.

Tôi quay trở lại đó, nhưng nơi ấy chỉ còn lại mình Lâm Khê Ngôn.

Sau đó cảnh sát nói với tôi, lúc còn sống em ấy đã bị đ/âm mười tám nhát d/ao. N/ội tạ/ng nát bét.

Tôi muốn trả th/ù cho em ấy, nhưng tạo hóa trêu ngươi. Trong hai ngày bị hành hạ, kẻ đó đã ép tôi ăn quá nhiều thứ bẩn thỉu. Trong cơ thể tôi mang theo hơn mười loại mầm bệ/nh khác nhau. Bác sĩ bảo, tôi chỉ còn sống được tối đa là nửa tháng.

Nửa tháng. Đừng nói đến chuyện trả th/ù, với một kẻ không quyền không tiền như tôi lúc bấy giờ, ngay cả việc điều tra xem kẻ đó là ai cũng không thể làm nổi.

Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi gieo mình từ sân thượng xuống. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã thấy mình ở trong phòng bao quán bar kia.

Ký ức thu lại, tôi ngước mắt nhìn Lâm Khê Ngôn.

Trên giường bệ/nh, em ấy vẫn đang nhìn tôi chằm chằm. Trong đôi mắt lúc nào cũng như phủ một tầng hơi nước ấy, hình ảnh phản chiếu của tôi hiện lên rõ mồn một. Nó còn mang theo cả sự sợ hãi, dường như em ấy rất sợ phải nghe thấy một câu trả lời khẳng định.

Tôi khẽ thở dài. Đưa tay lên, từng chút một vuốt lại mái tóc đã bị tôi vò rối. Đầu ngón tay vô tình chạm vào vầng trán ấm nóng của em ấy, em ấy khẽ run lên một cái. Nhưng không tránh né.

"Trước kia là anh không tốt." Giọng tôi có chút khản đặc, "Anh mắt m/ù, lòng cũng m/ù nốt, nhưng sau này sẽ không thế nữa."

Nói rồi, tầm mắt tôi rơi xuống bàn tay em ấy, "Còn đ/au không?"

Lâm Khê Ngôn khựng lại một chút: "Hơi đ/au ạ."

Tôi tặc lưỡi một cái: "Kiêu kỳ thật đấy."

Ngay giây tiếp theo, tôi chẳng chút do dự cúi người, ghé sát vào tay em ấy. Nhẹ nhàng thổi một hơi.

Bàn tay Lâm Khê Ngôn cứng đờ, em ấy ngập ngừng lên tiếng: "Anh ơi, có phải anh đang... thổi cho em không?"

Vốn là một hành động theo bản năng, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Bị em ấy nói toạc ra như vậy, tôi mới chợt thấy hành động này thật trẻ con. Cổ họng nghẹn lại, tôi đứng thẳng người dậy: "Sao thế, không được à?" Nói xong, tôi cũng chẳng thèm nhìn em ấy nữa. Tự mình đi tìm y tá mượn một tấm chăn, đắp kỹ cho em ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm