12

"Tống Sơ Hành, anh lại đây."

Tôi r/un r/ẩy đưa tay túm lấy ống tay áo anh.

"Gì thế?"

Anh dù có chút do dự nhưng vẫn ghé sát lại gần.

Hốc mắt tôi nóng bừng vì sốt, lại bắt đầu thấy cay cay. Tôi trực tiếp choàng tay qua cổ, ôm chầm lấy anh. Tai tôi áp sát vào lồng ng/ực anh, không thể kìm nén được nữa mà bật khóc thành tiếng.

"Cái này... thế này là sao? Khó chịu lắm à?"

Anh đưa tay sờ mặt tôi, rồi lại bị nước mắt làm cho gi/ật mình rụt lại.

"Bác sĩ Ôn, cậu ấy sốt đến mức chảy nước ra luôn rồi này!"

Tôi thấy thật buồn cười, nhưng lại càng khóc dữ dội hơn. Niềm vui và sự kinh ngạc khi tìm lại được thứ đã mất cứ thế ùa về, nước mắt như vỡ đê, không cách nào ngăn lại được.

Cổ áo đồng phục của anh bị thấm ướt một mảng lớn. Dần dần anh cũng không nói gì nữa, đặt tay lên sau gáy tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.

"Khóc đến mức này cơ à——"

Tống Sơ Hành thở dài một tiếng: "Sao lại buồn đến thế chứ?"

13

Trán tôi tựa vào xươ/ng quai xanh của anh. Mùi nước sát trùng hòa lẫn với mùi xà phòng thơm trên người anh, chân thực đến mức khiến lòng người hoảng hốt.

Ký ức như thủy triều tràn về.

Năm nhất đại học, tôi và Tống Sơ Hành chính thức ở bên nhau. Giống như bao cặp đôi bình thường khác, chúng tôi cùng nhau đi học, đi ăn ở nhà ăn, làm những điều mình thích.

Cho đến một buổi tối bình thường nọ, trên đường về trường, chúng tôi gặp phải kẻ cư/ớp. Trong khoảnh khắc con d/ao lạnh lẽo ấy đ/âm về phía tôi, Tống Sơ Hành đã lao ra đỡ lấy.

Trong cơn mơ hồ, tôi chỉ thấy m/áu không ngừng tuôn ra từ bụng anh, thấm đẫm mặt đất. Tay tôi, người tôi toàn là m/áu, tôi hoảng lo/ạn gọi tên anh. Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi, nhưng lau mãi không sạch.

Nụ hôn mang theo vị m/áu chẳng hề dễ chịu chút nào, tôi cảm nhận được cơ thể anh cứ thế lạnh dần đi trong vòng tay mình.

Phải làm sao bây giờ? Em còn chưa kịp yêu anh thật tốt mà.

Phải làm sao đây? Sinh mệnh trẻ tuổi của Tống Sơ Hành đã dừng lại đột ngột ở tuổi 22.

14

Vụ án không khó để phá.

Kẻ thủ á/c là một gã đồ tể, nghe nói từ lúc trẻ hắn đã có tiền án tiền sự, người mẹ già bệ/nh nặng của hắn quanh năm suốt tháng nằm liệt giường. Trong phòng thẩm vấn, hắn khai rằng vì bế tắc nên mới muốn cư/ớp tiền c/ứu mạng, trong lúc túng quẫn không kìm chế được nên mới ra tay gi*t người.

Nhưng sau khi gã đồ tể bị t//ử h/ình, mẹ hắn lại tìm thấy một khoản tiền lớn và một lá di thư dưới gầm giường. Trong thư viết:

Hắn xin lỗi mẹ, không thể tiếp tục chăm sóc bà, hy vọng bà dùng số tiền này để chữa bệ/nh và sống tốt.

Số tiền này xuất hiện một cách mờ ám, cảnh sát suy đoán đây có thể là một vụ thuê người gi*t người. Nhưng bối cảnh xã hội và các mối qu/an h/ệ của tôi và bố mẹ đều rất đơn giản, hoàn toàn không có kẻ th/ù nào.

Nửa năm sau, vụ án này trở thành vụ án treo, tạm thời khép lại.

15

Tôi dần bình tâm lại. Người trước mặt vẫn đang ôm nhẹ lấy tôi, hơi thở phả vào bên tai.

Không phải là mơ. Mọi chuyện vẫn chưa xảy ra. Mọi thứ vẫn còn kịp.

Tôi nghiến răng, gi/ật kim truyền dịch ra, tung chăn bước xuống giường.

"Em làm cái gì vậy?" Tống Sơ Hành vội vàng giữ tôi lại, "Vẫn còn nửa bình chưa truyền hết mà!"

Tôi xua xua tay, nhắm mắt nén lại cơn choáng váng trước mắt, tái nhợt nở nụ cười: "Đi cùng em đến một nơi đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nam Chi

Chương 7
Chu Ngạn Trạch luôn thích hạ thấp tôi để dỗ dành hoa khôi của lớp. Tôi có vòng một đầy đặn, còn Giang Dĩnh thì phẳng lì. Anh ta mỉa mai: "Phẳng mới có khí chất, mọi người không thấy con gái ngực to nhìn rất lẳng lơ sao?" Khi tôi tủi thân đến mức lén lút bật khóc, Chu Ngạn Trạch liền sa sầm mặt mày: "Nam Chi, tôi đã nói rồi, em khóc một lần, chúng ta sẽ chiến tranh lạnh một tháng." Anh ta ngạo mạn chờ đợi tôi như những lần trước, lau khô nước mắt rồi xuống nước làm hòa. Cho đến nửa tháng sau, Chu Ngạn Trạch không kiềm chế được nữa mà đến tận nhà tìm tôi. Tôi không mở cửa cho anh ta. Anh ta không hề hay biết, trong phòng tắm cũ kỹ phía sau lưng tôi, nam sinh chuyển trường mới đến là Tống Cảnh Chiêu đang cầm trên tay một mảnh vải màu hồng mỏng manh. Vành tai cậu ấy đỏ ửng, giọng nói run rẩy và khàn đặc: "Nam Chi, tôi vô tình làm hỏng quần áo của cậu rồi. Tôi đền cho cậu một bộ mới được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Ngôn Tình
29