NGƯỜI VỢ GIẤY

Chương 7

13/12/2025 10:21

Anh họ hai nhìn tôi với vẻ thương hại.

“Cậu tưởng cửa hàng nhà cậu từ đâu mà ra? Là cha cậu, ông chú tốt đẹp của tôi, ép thím làm chuyện giống Thanh Thanh, còn dùng cậu để u/y hi*p thím, thím uất ức quá mà tr/eo c/ổ ch*t. Chú ta sợ chuyện này gây họa nên làm thím thành người giấy, còn lừa cậu nói thím không cần cậu nữa. Sau này Thường Tam Nguyên để ý đến người giấy mẹ của cậu, chú ta còn b/án được một khoản tiền lớn.”

Mắt tôi từ từ đỏ lên, giọng nói khàn khàn.

“Anh nói dối.”

“Tôi có nói dối hay không tự cậu rõ, nói ra thì phải cảm ơn anh cả, nếu không phải lúc đầu anh ấy điểm mắt cho thím, thì tôi cũng không hợp tác được với thím ấy đâu.”

Câu chuyện kết thúc, cả hiện trường chìm vào im lặng.

Sự thật như chuyện hoang đường khiến tôi nghẹt thở.

“Vậy còn mẹ tôi và Thanh Thanh?”

“Tôi cũng không biết, có lẽ đầu th/ai rồi! Nếu không phải cô ấy khuyên tôi, cậu tưởng dựa vào các người có thể biết chuyện này là do tôi làm sao?”

Ai có thể ngờ, anh họ hai, người luôn tỏ ra cà lơ phất phơ, lại là một người thâm tình đến vậy?

Cuối cùng, tôi và anh Tông Bách được thả ra, theo manh mối mà anh họ hai cung cấp, sự thật cuối cùng cũng sáng tỏ.

Anh họ hai đã âm thầm trù tính suốt bốn năm, mới từng bước hành động.

Ban đầu, Thanh Thanh không muốn gi3t Trương Bảo Căn, dù sao trong lòng cô, Trương Bảo Căn vẫn là em trai cô.

Nhưng anh họ hai không cam tâm bỏ qua những kẻ đã làm hại Thanh Thanh, cuối cùng Trương Bảo Căn vẫn ch*t.

Vốn dĩ anh ta muốn gi3t hết tất cả những kẻ đã hại Trương Thanh Thanh, nhưng Thanh Thanh nói với anh ta rằng không nên để h/ận th/ù che mờ mắt, vì vậy anh ta quyết định dừng tay.

Vụ án này cuối cùng đã được công khai, chỉ là giấu đi chi tiết Thanh Thanh biến thành người giấy.

Anh họ hai bị kết án t//ử h/ình vì tội cố ý gi3t người.

Ngày hành hình, tôi đến m/ộ mẹ.

“Mẹ, cuối cùng th/ù của mẹ cũng đã được trả, kiếp sau đừng gặp lại cha con nữa.”

Nói đến đoạn đ/au lòng, mắt tôi có chút đỏ hoe.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo.

“A Lâm.”

Tôi quay đầu lại, trong tầm nhìn mơ hồ, Thanh Thanh mặc một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh lục nhạt, tươi cười rạng rỡ nhìn tôi.

Cô nói: “A Lâm, cảm ơn cậu.”

Không ai biết, người giấy điểm mắt cần m/áu của người thân trực hệ mới có thể khiến người giấy động đậy.

Mà đời này của cửa hàng người giấy, người thân trực hệ ngoài cha tôi ra, chỉ có tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
3 5 năm bỏ đi Chương 15
5 Cún Con Chương 15
12 Gió Hoang Đi Qua Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm