Cator đã định vị được địa chỉ thí nghiệm, tôi liếc qua, thấy nó nằm ở một vùng hẻo lánh của Liên minh.

Thế là tôi thay trang phục, dẫn theo vài thân binh, lẻn vào phòng thí nghiệm đó.

Lúc nhảy từ lỗ thông gió xuống, tôi mới phát hiện mình đã giẫm phải vai một người, kẻ lén lút kia phản ứng cực nhanh ôm chầm lấy tôi, ép tôi sát vào tường. Tôi bất chợt chạm phải một đôi mắt quen thuộc.

"Sao anh lại ở đây?"

Cố Hành bực tức lườm tôi một cái, hạ thấp giọng:

"...Đây là địa bàn của Liên minh chúng tôi, Thái tử điện hạ, sao em có thể hỏi câu này một cách hùng h/ồn như thế cơ chứ?"

Tôi chỉ nghiêng đầu không tỏ rõ ý kiến, tự mình nhìn sâu vào bên trong phòng thí nghiệm. Các nghiên c/ứu viên mặc áo blouse trắng đi lại tấp nập, dữ liệu thí nghiệm đang nhảy múa trên màn hình.

Ngay lúc tôi muốn nhìn cho kỹ hơn, tên Alpha phía sau đã siết ch/ặt lấy eo tôi, cọ xát khiến tôi vô cùng khó chịu.

"Hoài Hoài, chất dẫn dụ trên người em... hình như không giống trước kia lắm?"

Tôi khẽ nhíu mày: "Hoài Hoài không phải là cái tên để anh gọi."

Thế nhưng tên Alpha tồi tệ kia chỉ cắn lấy gáy tôi, hệt như con sói xám đang xách tai con thỏ lên trong một không gian chật hẹp, mặc cho con thỏ có vùng vẫy đôi chân ngắn ngủn thế nào đi nữa, thì nhìn kiểu gì cũng giống như sói xám đang trêu đùa con mồi trước bữa ăn.

"Hoài Hoài, anh chuẩn bị thu lưới đấy."

Không rõ bọn họ phát tín hiệu bằng cách nào, người của Liên minh đã nhanh chóng bao vây toàn bộ phòng thí nghiệm ngầm, áp giải kẻ cầm đầu đến trước mặt Cố Hành.

Cố Hành với dáng người thon dài bước ra từ sau chiếc tủ dưới lỗ thông gió, áo vest cài kín cúc, hoàn toàn là dáng vẻ của một tên cặn bã đội lốt tri thức, lạnh nhạt rũ mắt nhìn kẻ đang quỳ trên mặt đất:

"Stein Siller? Đúng chứ?"

Bị bắt bất thình lình, Siller lại không hề hoảng lo/ạn như tưởng tượng: "...Chủ tịch Cố, đã lâu không gặp. Sớm nghe danh Chủ tịch Cố tuổi trẻ tài cao, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

Cố Hành nhìn thấu sự bình chân như vại của hắn:

"Làm lo/ạn ngay dưới mí mắt tôi, gan cũng không nhỏ. Nhưng có vẻ như bây giờ ông đang nghĩ rằng tôi sẽ không gi*t ông?"

Nụ cười bệ/nh hoạn của Siller mang theo chút đi/ên cuồ/ng:

"Tất nhiên là không rồi. Chủ tịch Cố còn chưa đạt được thứ mình muốn, hiển nhiên sẽ không dễ dàng gi*t tôi. Hơn nữa, Chủ tịch Cố còn định hợp tác với tôi, mượn tay tôi để chế tạo ra Tên lửa Tinh tế mà, đúng không?"

Cố Hành nghiêng người ngồi xổm xuống, trên chiếc găng tay trắng dính vết m/áu:

"Ông nghĩ tôi bận tâm đến thứ đó lắm sao?"

Siller bật cười, nhún vai với vẻ nắm chắc phần thắng:

"Những vị lãnh đạo trẻ tuổi thường có hai đặc điểm, một là tự phụ, hai là dã tâm. Và tôi đã nhìn thấy cả hai đặc điểm ấy trên người Chủ tịch Cố. Cố Hành, anh có dã tâm, anh muốn chinh phục tinh tế hơn bất kỳ ai, và anh cũng cần quả tên lửa này để làm nên đại nghiệp bá vương của mình."

Đột nhiên, "Đoàng" một tiếng sú/ng n/ổ vang, tay cầm sú/ng của Cố Hằng hạ xuống, b/ắn nát một cái chân của Siller.

Lúc này Cố Hành mới khẽ nhếch khóe môi, thu sú/ng lại:

"Vậy thì ông thật sự không hiểu tôi rồi, ông Siller. So với việc chinh phục tinh tế, tôi càng muốn gặp khó khăn thì được lăn ra ngủ một giấc cho sướng hơn. Ngoài ra, điều tôi gh/ét nhất là có kẻ múa rìu qua mắt thợ trước mặt tôi."

Khuôn mặt Siller méo mó đi vì đ/au đớn, cho đến khi hắn nhìn thấy tôi, hay nói chính x/á/c hơn là nhìn thấy đôi mắt màu xanh lá thông của tôi, thì đột nhiên lại bật cười:

"Tôi tự hỏi sao Chủ tịch Cố lại... hóa ra là giấu người đẹp trong nhà vàng. Nhưng Cố Hành này, anh cũng ng/u ngốc thật đấy, vậy mà lại bị một Omega lừa cho xoay mòng mòng. Họ Cố kia, anh thật sự nghĩ rằng sức mạnh của Tên lửa Tinh tế chỉ dừng lại ở việc hủy diệt một tòa thành thôi sao?"

Chương 7:

Biểu cảm của Cố Hành khẽ thay đổi.

Thu hết mọi thứ vào tầm mắt, Siller chợt cười phá lên:

"Cố Hành, uổng công anh một đời thông minh, vậy mà lại chẳng đoán được sức mạnh thực sự của Tên lửa Tinh tế, bị người ta lừa đến ch*t."

"Giống như vị Thái tử điện hạ bên cạnh anh vậy, cậu ta cũng sẽ không nói cho anh biết, tên lửa Tinh tế rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào đâu. Bởi vì bản thân cậu ta cũng ng/u ngốc y như gã cha Omega cuồ/ng nghiên c/ứu khoa học của mình, đem một dự án tốt như vậy phế bỏ đi. Nhưng thời đại đó rồi sẽ đến, chiếc hộp Pandora một khi đã mở ra, thì sẽ không còn ngày thái bình nữa. Cố Hành, dù anh có b/ắn ch*t tôi ở đây thì có ích gì? Khoan bàn đến việc hiện tại Đế quốc đã có kỹ thuật Tên lửa Tinh tế thành hình, tương lai sẽ còn vô số kẻ đi ngày càng xa trên con đường này, thời đại chiến tranh tất yếu sẽ đến. Còn Liên minh, nếu không có Tên lửa Tinh tế làm chỗ dựa, chắc chắn sẽ kéo theo toàn bộ Liên minh trở thành bia đỡ đạn cho chiến tranh..."

"Đoàng——"

Lời Siller còn chưa dứt, một viên đạn đã xuyên qua lồng ng/ực, lão trợn tròn mắt ngừng thở.

Cố Hành quay người lại, nhìn khẩu sú/ng vẫn còn đang bốc khói trong tay tôi. Tôi lạnh lùng chạm ánh mắt với đôi mắt đang dần trở nên tăm tối, khó dò của hắn.

Những binh lính Liên minh bao vây xung quanh vừa định chĩa sú/ng về phía tôi, thì Cố Hành đột nhiên cúi đầu, nhìn thấy phần eo của mình đang bị một họng sú/ng vẫn còn hơi ấm chĩa thẳng vào.

Ở sau lưng khi hắn không phòng bị, tôi tìm được cơ hội cũng chẳng có gì là khó.

Cố Hành rũ mắt liếc nhìn khẩu sú/ng đang gí vào người mình, sau đó lại ngước mắt lên nhìn tôi, sắc mặt không hề thay đổi:

"Hoài Hoài, em làm gì thế này?"

Tôi nhìn hắn, giọng khàn đặc:

"Rút quân đi, tiêu hủy toàn bộ dữ liệu thí nghiệm ở đây."

Bầu không khí tĩnh lặng trong chốc lát, ngay sau đó Cố Hành bật cười khẽ. Hắn dùng một tay bao trọn lấy họng sú/ng của tôi, giọng điệu dịu dàng như say nhưng lại không cho phép thương lượng:

"Hoài Hoài, em tham lam quá rồi."

"Những dữ liệu này, bắt buộc phải thuộc về Liên minh."

Tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào hắn:

"Anh không sợ tôi phật ý, n/ổ sú/ng luôn sao?"

Cố Hành nhìn tôi, dường như đang suy tính điều gì đó, rồi chậm rãi nắm lấy họng sú/ng chĩa thẳng vào vị trí trái tim mình:

"Tôi là Chủ tịch Liên minh, mọi thứ đều phải đặt Liên minh lên hàng đầu. Nếu Siller nói thật, thì Liên minh bắt buộc phải nắm giữ được công nghệ nghiên c/ứu chế tạo Tên lửa Tinh tế. Trước đó, mọi sự hy sinh đều là xứng đáng."

"Vậy nên xin lỗi nhé, Hoài Hoài, n/ổ sú/ng đi."

Tôi giữ ch/ặt sú/ng, không nói lời nào.

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ngón tay r/un r/ẩy đặt trên cò sú/ng.

Giữa lúc đó, một nhân viên phòng thí nghiệm thoát khỏi xiềng xích, ném một túi th/uốc n/ổ qua.

Trước mắt lập tức là một màn đỏ rực, m/áu thịt văng tung tóe.

Một cơ thể cường tráng lao đến, đẩy tôi ngã vào góc tường, dùng lưng chắn th/uốc n/ổ cho tôi.

Đầu tôi không biết đã va đ/ập vào đâu, ngay tức khắc mất đi ý thức, ngất lịm đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm