Chả trách anh lại muốn quay lại thành phố ngầm.
Học viện Nặc Hải là học viện quân sự dân lập duy nhất còn sót lại ở Đế Tinh, tân sinh viên nhập học buộc phải mang theo giấy báo nhập học đặc chế.
Nếu Huống Dã thành công tốt nghiệp tại Học viện Nặc Hải, Ngụy Dục muốn quấy rối anh cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Tôi sốt sắng nhét chìa khóa xe vào lòng bàn tay anh: "Nhanh lên, bây giờ chúng ta đi lấy giấy báo nhập học."
Huống Dã đón lấy chìa khóa, vô tình chạm vào đầu ngón tay tôi: "Được."
Nhưng tôi đã quên mất một chuyện.
Học viện Nặc Hải và Học viện Thánh Vinh - nơi Ngụy Dục theo học - hàng năm đều tổ chức diễn tập chung.
Lỡ trong thời gian học, tên khốn Ngụy Dục đó lại cưỡng ép yêu đương thì sao!
Beta làm sao địch lại Alpha được.
Tôi bất giác siết ch/ặt lòng bàn tay, gọi Huống Dã lại.
Nhưng chưa kịp mở miệng, anh đã quỳ một gối nhặt chiếc dép lên: "Cậu chủ, nâng chân lên chút.”
Tôi ngơ ngác làm theo.
Vết chai mỏng do luyện võ cọ vào lòng bàn chân, tôi không nhịn được, co rúm người rút chân lại.
Nhưng lại bị anh nắm ch/ặt mắt cá chân: "Đừng động, xong ngay thôi."
Tai tôi đỏ ửng, ngừng giãy giụa.
Đến khi đã xỏ xong dép, tôi mới hoàn h/ồn, đối diện ánh mắt ngập ngừng của quản gia mà ho nhẹ: "Cậu ấy tên Huống Dã, là..."
Tôi đột nhiên nghẹn lời, liếc tr/ộm Huống Dã rồi tiếp tục: "... Là bạn thân của cháu, từ nay sẽ ở trên tầng hai với cháu."
Nói xong, tôi lập tức kéo Huống Dã chạy lên lầu.
Đùa sao, để quản gia tra hỏi một hồi ắt sẽ lộ bí mật.
Nhưng làm gì có bức tường nào không lọt gió chứ.