Tôi… Miệng đ/ộc! Đúng là đ/ộc thật! Tôi dứt khoát im lặng.

Trên tay Tiga xuất hiện ánh sáng màu lam. Tôi kinh hãi: “Cẩn thận! Đó là Tia sáng đóng băng!” Năm vị Đại Tiên “vèo” một cái biến mất.

Tiga Ultraman đứng sững tại chỗ. Năm tên vô sỉ này, trực tiếp c/ắt đ/ứt trạng thái thỉnh Tiên, tất cả đều trở về bản thể.

Nhưng nhìn lên bầu trời, tôi đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng! Không phải là trạng thái đã kết thúc hoàn toàn! Hồ tiên vẫn còn!

Ngay lúc Tiga ngây người, Hồ Thiên Bá - Hồ ly lông vàng khổng lồ này, lén lút lẻn ra từ phía sau. Tấm gạch lớn trong tay trực tiếp đ/ập vào sau gáy Tiga. Tiếp đó là một tràng liên hoàn gạch đ/ập tới tấp! Trực tiếp đá/nh Tiga tan rã, Đạo gia cũng ngã vật xuống đất sùi bọt mép.

Hồ Thiên Bá nhổ một bãi nước bọt: “Mặc kệ có gh/ê g/ớm đến mấy, không phải vẫn bị ba mi dùng một tấm gạch hạ gục sao?” Hồ Thiên Bá giơ một ngón tay hình chữ V ra hiệu chiến thắng với tôi.

Thế nhưng giây tiếp theo… Tiếng chuông kết thúc kỳ thi vang lên…

Tôi nhìn bài thi trắng tinh trong tay, muốn khóc mà không ra nước mắt!

15. Hậu ký

Tin x/ấu: Tôi nộp bài thi Tổ hợp Xã hội trắng tinh, trượt kỳ thi Đại học!

Tin tốt: Tôi được một trường Đại học đặc cách nhận vào!

Mọi chuyện đại khái là thế này. Một ngày nọ sau khi trượt, khi tôi còn đang ngủ ở nhà, bốn vị hòa thượng to lớn đã đạp tung cửa phòng tôi: “Thằng nhóc cậu là Trương Đông Đông phải không? Cậu được Đại học của chúng tôi nhận rồi!”

Tôi mặt mũi ngơ ngác: “Nhận?” đá/nh c.h.ế.t tôi cũng không tin, cái dáng vẻ này là muốn tôi đi học Đại học! Họ chắc chắn là đến để trả th/ù!

Thế nhưng, bốn vị hòa thượng đó thực sự đã đưa cho tôi một tờ giấy báo nhập học! Trên đó viết rõ ràng:【Học viện Phật giáo Cáp Nhĩ Tân!】

Tôi: ???

Bốn vị hòa thượng vừa kéo vừa lôi tôi lên xe: “Viện trưởng của chúng tôi đã xem video của cậu. Con Hồ ly lông vàng khổng lồ đ/ập gạch người ta phải không! Gh/ê g/ớm lắm! Viện trưởng nói cậu sát khí quá nặng, vừa hay có thể làm một điển hình, muốn nhận cậu vào học!”

Vừa đến Học viện ngày đầu tiên, tôi đã thấy trên sân tập có mười tám vị hòa thượng to lớn sáng loáng đứng đó! Vị Hòa thượng già mặc cà sa khẽ mỉm cười với tôi: “Thí chủ, hãy học hành thật tốt ở đây, nghiên c/ứu Phật pháp, tiêu trừ sát khí! Nếu như không thông Phật pháp, các đệ tử của bần tăng, cũng đều hiểu biết đôi chút về quyền cước!”

Giây tiếp theo, tôi bị Thập Bát Đồng Nhân đá/nh hội đồng! Bàn ghế đều ra trận, đá/nh tôi đến mức phải kêu: “Mẹ ơi! Tha cho con! Các ông đi tìm Hồ Thiên Bá đi! Các ông đừng tìm con mà!”

Cứ như thế, tôi đã học... “Phật học” ở Học viện Phật giáo Cáp Nhĩ Tân bốn năm trời! Trước đêm tốt nghiệp, tôi cũng cuối cùng đã luyện thành thần công số một của Học viện Phật giáo Cáp Nhĩ Tân——Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam!

(Hết truyện)

Én giới thiệu 1 bộ linh dị hài hước khác đã up lên MonkeyD nè, gõ tìm ki/ếm đúng tên nha các bạn ơi:

Tên truyện: Series Nữ Chưởng Môn Mao Sơn

Tác giả: Ninh Tiểu Thất

Livestream bói toán, bà lão nhà bên mặt mày đầy kiêu hãnh khoe vừa mới bế được cháu trai trưởng.

Tôi ngạc nhiên: "Vậy đứa cháu gái bị bà dìm c.h.ế.t không tính à?"

Bà ta lập tức ch/ửi rủa om sòm.

Bà ta không biết, tôi là truyền nhân đời thứ 432 của phái Mao Sơn, xem tướng rất chuẩn.

Mà lần này, bà lão à, tôi thấy ấn đường bà đầy vết tử khí đấy nhé!

1.

Tôi tên là Lý Tương Liễu, là truyền nhân đời thứ 432 của Mao Sơn.

Sau khi sư phụ ra biển rồi mất tích, tôi đành gánh vác vị trí Chưởng môn Mao Sơn.

Dạo gần đây túng thiếu đến nỗi không chịu nổi, tôi phải thuê tạm một căn nhà m/a ám ở ngoại ô thành phố, cầm cự sống qua ngày nhờ livestream xem bói.

Chỉ là tôi vốn chẳng để tâm mấy…

Không ngờ, chính chuyện này lại kéo phiền toái đến tận cửa.

Sáng nay, tôi vừa mở livestream, đôi mắt còn đỏ hoe, mới chào hỏi vài fan cú đêm quen thuộc thì—

BÙM BÙM BÙM!

Tiếng đ/ập cửa đột ngột vang lên th/ô b/ạo.

Âm thanh lớn đến mức làm tôi gi/ật mình run lên, buồn ngủ bay biến sạch.

Ngay sau đó là tiếng hét the thé vang vọng: "MỞ CỬA!"

"Ai cho cô ở đây hả? Cô có biết việc cô sống ở đây đã gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng thế nào cho con cháu nhà tôi không!!"

2.

Tôi ngơ ngác, nói vào livestream: "Bà này giọng to thế, chắc đêm ngủ không ngáy đâu nhỉ?"

Bellamy: 【Hahaha, streamer đừng đùa nữa~】

Những người khác trong phòng livestream cũng nghe thấy rõ mồn một.

【Dọa c.h.ế.t tôi rồi, sáng sớm mà thế này thì đúng là làm phiền hàng xóm quá mức.】

【Chuẩn luôn, gh/ét nhất kiểu người này, làm như streamer không được ở đây ấy.】

【Streamer à, hay là nghĩ xem mình có đắc tội bà ấy ở đâu không? Nghe như giọng người lớn tuổi, chắc không vô cớ nhắm vào cô đâu nhỉ?】

Tôi dụi mặt.

Nghĩ đi nghĩ lại mình chẳng n/ợ ai đồng nào, rồi nhìn thử hoàng lịch một chút.

Hôm nay: thích hợp xuất hành.

Tôi lập tức hiểu ra.

"Quả nhiên, có xuất hành hay không, không coi hoàng lịch thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện…" Tôi đứng dậy đi mở cửa, suy nghĩ một chút rồi rút điện thoại livestream xuống, nhét vào túi áo.

Người ngoài cửa, nếu tôi nhớ không nhầm, là bà lão hàng xóm sát vách.

Theo lời chủ nhà kể, bà ta là một trong những người “khó đối phó” nổi tiếng ở khu mười lầu tám viện của thị trấn Hồ Đàm này.

Chưởng môn như tôi cũng phải cẩn thận.

Bà ta vẫn đang đ/ập cửa, miệng mắ/ng ch/ửi om sòm, lời lẽ khó nghe đến mức khó tin được phát ra từ miệng một người già, "Cô có gan ở đây thì có bản lĩnh bước ra xem! Có biết tôn trọng người già thương yêu trẻ nhỏ không hả, cũng phải nghĩ cho người lớn tuổi chứ..."

Tôi lập tức mở cửa cái rầm.

Bà lão đang giơ tay gõ cửa bị bất ngờ, mất thăng bằng suýt nữa thì bổ nhào về phía trước.

Tôi hoảng hốt đỡ lấy: "Cẩn thận cẩn thận, đống xươ/ng già của bà mà ngã vào chỗ tôi thì uổng phí quá."

Bà lão tầm năm sáu mươi tuổi, mặt mũi dữ dằn, môi ngắn mà mỏng, lúc này tức đến đỏ bừng cả mặt: "Tránh ra!"

Một phát đẩy tôi ra, bà ta chống nạnh định tiếp tục ch/ửi rủa.

Tôi giơ điện thoại lên, thẳng ống kính livestream vào mặt bà ta: "Hớ! Bà ơi, có chuyện gì vậy? Nói nhanh nói nhanh, livestream của tôi có hơn một vạn người đang xem đấy, cùng nhau nghĩ cách giúp bà nè~!"

Bà lão lập tức nghẹn họng, mặt tím tái lại vì tức.

Phòng livestream cười n/ổ trời, lượt xem tăng vọt!

【Hahahaha! Vẫn là phong cách quen thuộc, bà lão bị nghẹn lời luôn rồi!】

【Streamer chất gh/ê, tôi phải học ngay mới được, nhưng mà tôi không có fan thì làm sao giờ?】

【Tôi muốn xem streamer bói toán nè, ai đó donate 1000 xu để streamer xem cho bà lão đi!】

【Đồng ý đồng ý!!】

Ngay lúc đó, hệ thống thông báo quà tặng vang lên:【Hoa Của Cây Già Lam tặng năm mươi quả tên lửa!】

Tôi rùng mình, lập tức tỉnh táo hẳn!

Bà lão cũng hoàn h/ồn lại, vung tay đẩy điện thoại tôi ra.

"Cô dọn đi! Phòng này không được phép ở!"

"Tại sao? Tôi nhớ chủ nhà là anh Cố tốt bụng mà, bà là gì của anh ấy vậy?"

Bà ta trông như tức phát đi/ên: "Cô có biết căn phòng này từng có kẻ g.i.ế.c người ở không?!"

"Tôi biết mà, chính tôi bắt hắn, nặng gần hai tạ, b/éo phì lắm, thì sao?"

Bà ta sửng sốt: "Cô bắt á?"

"Ừa~! Bà định trao huy chương cho tôi à?"

Bà ta lập tức nổi đóa: "Nói linh tinh gì thế! Cô có nghe không?! Tôi bảo cô dọn thì phải dọn! Cô có biết chỉ cần cô tạo ra chút tiếng động trong phòng, cháu ngoan của tôi sẽ tưởng kẻ g.i.ế.c người quay lại, rồi mất ngủ cả đêm không?!"

"Bảo bối cháu trai nhà tôi mà ngủ không ngon, cô bảo nó lớn lên kiểu gì?! Nó mà không cao lớn được, sau này đi học, đi làm, lấy vợ, chẳng phải đều bị cô làm chậm trễ hết à?! Cô không thể có chút lương tâm sao, nghĩ thử cho nhà tôi chút đi chứ!"

Bà ta tức tối nói xong, tôi trừng lớn mắt.

Có đá/nh c.h.ế.t tôi cũng không ngờ được, lý do bà ta không cho tôi ở đây lại là… cái này?

Tôi làm phiền hàng xóm á?

Tôi nhớ rõ tường nhà này cách âm, dép tôi đi là loại không gây tiếng động, tôi cười đều dùng tay che miệng, ai có hàng xóm như tôi mà chẳng phải tới tận cửa mà lạy chứ?

Livestream lúc này bỗng im phăng phắc, không ai bình luận gì nữa.

Bà lão hàng xóm thật sự quá khủng bố, một chiêu duy nhất làm mọi người đều á khẩu.

Thấy tôi im lặng, bà ta lên giọng: "Sao thế? Chột dạ không dám nói nữa rồi à?"

Tôi nhìn ra bầu trời xanh trong ngoài cửa sổ, thở dài đầy ngậm ngùi: "Mấy hôm nay trời khô hạn, mãi không thấy mưa, tôi cứ tưởng là do thời tiết… ai ngờ, hóa ra là do bà khiến tôi nghẹn lời đấy."

Bà ta nghe không hiểu, vẫn vênh mặt kiêu căng: "Tóm lại, cô mau dọn ra khỏi đây cho tôi!"

Tôi khẽ ho khan, vẫn quyết định nói chuyện lý lẽ một chút.

Suy nghĩ sắp xếp lại câu từ, để đảm bảo bà ta nghe hiểu được, tôi hỏi: "Bà ơi, cháu trai bà năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Nhắc đến cháu trai, rõ ràng tâm trạng bà ta tốt hơn hẳn, hừ một tiếng rồi đáp: "Một tuổi rồi, là đ/ộc đinh nhà họ Điền đấy, quý giá lắm~!"

"đ/ộc đinh? Trong nhà bà chỉ có một đứa trẻ thôi sao?"

Bà ta đầy tự hào: "Đương nhiên rồi, đó là cháu trai cưng của tôi!"

Tôi kinh ngạc: "Vậy cháu gái lớn bị bà dìm c.h.ế.t không tính à?"

Livestream n/ổ tung ngay lập tức!

Nhưng chưa kịp để ai kịp nói gì, bà lão đã nhảy dựng lên, miệng m/ắng xối xả: "Cô nói bậy gì đấy! Ai dìm c.h.ế.t nó hả?! Nó tự ngã xuống nước đó! Cô đừng có vu oan cho tôi!"

Bình luận n/ổ như pháo:【Trời ơi bà ta thừa nhận rồi! Thật sự có cháu gái lớn, thật sự c.h.ế.t đuối! Streamer xem bói chuẩn quá đi mất!】

【Mọi người nhìn nét mặt bà ta kìa, không chừng thật sự là bà ta dìm c.h.ế.t cháu! Trái tim sắt đ/á quá, tôi không dám tưởng tượng nổi…】

【Không thể nào là diễn kịch chứ? Không thể tin nổi! Streamer xem ra kiểu gì được thế này??】

Tôi nói với vẻ kỳ lạ: "Không phải bà dìm c.h.ế.t á? Không thể nào?

"Bà xem đi, lông mày ngắn, xươ/ng mày lồi, mắt là cửa sổ tâm h/ồn, mà lại bị lông mày che khuất - đây gọi là che Dương tụ Âm, lòng dạ đ/ộc á/c lộ rõ."

"Còn nữa, gò má bà cao, người có gò má cao thì tâm tính hay đố kỵ. Gò má bà cao như vậy, chẳng lẽ gh/en tỵ nhà người ta có con trai đến phát đi/ên?"

"Nhưng quan trọng nhất là - mệnh cung giữa hai đầu mày có hai vết dọc. Vết dọc đại diện cho con cái. Bà có hai đứa. Nhưng một trong hai vết lại bị một đường d.a.o c/ắt ngang, chính là dấu hiệu có con cháu đoản mệnh. Thế thì sao bà lại bảo tôi nói bậy?"

Bà ta trừng lớn mắt: "Cô c/âm miệng!!" Sau đó quay người hốt hoảng bỏ chạy về nhà, kéo cửa mấy lần mới mở ra được.

Không chỉ tôi, ngay cả người trong livestream cũng lập tức nhận ra điểm bất thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng tôi bắt chước người khác, tôi cũng học theo đổi chồng luôn

Chương 9
Chồng tôi, Mộ Từ, là một kẻ chuyên bắt chước. Anh em mua đồng hồ, anh ấy cũng mua; anh em đổi xe, anh ấy cũng đổi xe. Năm ngoái, anh em của anh ấy nuôi một cô bồ nhí, anh ấy cũng vội vàng tìm ngay một cô. "Lão Chu và mấy người họ đều như vậy, tôi mà không nuôi thì trông tôi kém cỏi quá." Ngày tôi sảy thai nằm viện, anh ấy đang bận cùng cô ả kia kỷ niệm một trăm ngày quen nhau. "Lão Chu còn đi cùng, tôi mà không đi thì mất mặt lắm." Tôi quỳ xuống cầu xin anh ấy ký giấy đồng ý phẫu thuật, anh ấy chê tôi làm mất hứng, rồi chặn liên lạc của tôi suốt ba tháng trời. Sau đó, vợ của đám anh em đồng loạt đòi ly hôn, chia mất một nửa gia sản của họ. Anh ấy vội vàng chạy về nhà trong đêm, xóa số cô bồ, đeo tạp dề nấu súp cho tôi. "Vợ à, anh nghĩ thông suốt rồi, sau này anh sẽ học người ta làm một người chồng mẫu mực." Tôi nhìn vào bản thỏa thuận ly hôn mà trước đây anh ấy từng đệ đơn kiện tôi vì cô bồ nhí, rồi mỉm cười nhạt nhẽo. "Thật trùng hợp, dạo này em cũng đang học theo người khác, học cách đổi một người chồng mới một người chồng."
0