Tôi nhếch miệng cười: "A ha! Tôi còn nhớ lúc đ/âm người đầu tiên, mũi d/ao bị kẹt vào xươ/ng sườn, tôi rút mãi không ra, mẹ tôi lại tìm cho tôi một con d/ao khác, về sau càng lúc càng thuận tay..."
Lời nói ngông cuồ/ng của tôi đã chọc gi/ận Lục Kính Hiên.
Anh có chút tức tối, bóp ch/ặt má tôi, c/ăm h/ận nói: "Mạnh Tỉnh, em không có lấy một lời hối cải sao?"
Tôi nhướng mày, giọng đầy chế nhạo: "Vậy tôi nói tôi hối h/ận không kịp, anh tin không?"
"Em..."
Lục Kính Hiên giơ tay lên, nhưng lại dừng lại giữa không trung.
Tôi đưa mặt ra, không né tránh.
"Lúc đó tôi mới mười hai tuổi! Tôi chỉ muốn sống sót! Tôi có lỗi gì chứ!"
====================
Chương 5:
Lục Kính Hiên: "Nhưng em không nên gi*t người! Không nên lấy mạng người khác để nối mệnh cho mình!"
Tôi cười khẩy một tiếng, chế giễu: "Lục Kính Hiên anh thì tốt đẹp gì! Sáu người bình thường ở xe sau là do anh cố tình tìm đến để làm tôi mất cảnh giác đúng không! Lúc tôi gọi q/uỷ gi*t họ, anh đừng nói là anh không biết!"
Chuyện đã đến nước này, còn có gì mà tôi không hiểu được nữa.
Bất ngờ sinh nhật gì chứ?
Toàn là nói phét.
Chuyện này, từ đầu đến cuối, đều là một cái bẫy, một cái bẫy đã được lên kế hoạch suốt bảy năm!
Lục Kính Hiên sững lại, anh thở hổ/n h/ển.
Ánh mắt tôi càng lúc càng sắc bén, từng chữ từng câu thốt ra những lời đ/âm thẳng vào tim.
"Là anh đã sắp đặt! Là anh đã lôi kéo sáu người vô tội vào! Là anh đã lạnh lùng đứng nhìn họ ch*t!"
"Tôi vì nối mệnh cũng chỉ hại bốn mạng người, anh vì b/áo th/ù đã hại sáu mạng!"
"Lục Kính Hiên, anh có tư cách gì để chỉ trích tôi! Anh cũng là một kẻ tồi tệ!"
Khi tất cả những bí mật đen tối bị phơi bày, trong mắt Lục Kính Hiên tràn ngập h/ận th/ù.
Nhưng trong sự c/ăm h/ận sắc bén đó, lại xen lẫn một nỗi đ/au đớn thấm vào tận xươ/ng tủy.
Lục Kính Hiên bóp ch/ặt má tôi, đi/ên cuồ/ng hôn tôi.
Tôi cắn mạnh xuống, m/áu tươi chảy trong miệng.
Chúng tôi như hai con thú hoang, dựa vào bản năng nguyên thủy để cắn x/é lẫn nhau, chỉ muốn nuốt chửng đối phương vào bụng.
Cuối cùng, anh ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
Tôi ngẩng đầu lên: "Bảy năm, Lục Kính Hiên, chúng ta đã bên nhau bảy năm, nếu em ch*t đi, còn ai sẽ yêu anh như em, còn ai có thể cho anh một mái nhà nữa..."
Lời này tôi nói ra thật nhẹ nhàng và dịu dàng.
Bảy năm, đủ để tôi hiểu thấu một con người.
Tôi biết nỗi ám ảnh của anh về việc lập gia đình, tôi cũng biết nỗi sợ hãi của anh về việc mất đi một mái nhà.
Tôi không do dự đ/âm vào điểm yếu của anh, từng nhát một khiến tim anh mềm nhũn.
Yết hầu của Lục Kính Hiên khẽ động, vài giọt nước nóng bỏng rơi xuống mặt tôi.
Tôi thấy, trên chiếc cằm sắc cạnh của anh treo vài giọt lệ trong suốt.
Anh ngây người hồi lâu, vòng tay ôm tôi siết ch/ặt đến trắng bệch.
Cúi đầu hôn lên dái tai tôi, anh thì thầm: "Tỉnh Tỉnh, gi*t người phải đền mạng, đừng sợ, anh sẽ đi cùng em."
Anh nói thật tình cảm, giọng điệu lại mang một sự ngọt ngào kỳ quái.
Tôi lại thấy lạnh sống lưng, nổi hết cả da gà.
Nghe thế nào cũng giống như là muốn tuẫn tình (ch*t theo vì tình yêu)?
Tuẫn tình cái quái gì?!
Chỉ có tôi mới biết mạng sống này của tôi có được khó khăn đến mức nào, tôi không nỡ ch*t đâu!