19

Hắn kể ta nghe về quá khứ của mình và ta.

Hóa ra kiếp trước ta đã c/ứu hắn, tận tình chăm sóc suốt trăm năm. Sau đó, vì muốn trả ơn nhân gian, ta đã bị Hắc Hồ lừa gạt, để người đời tin rằng ta là yêu thú trường sinh.

Họ bắt ta đi, định gi*t để trường sinh bất lão.

Ấp Dung lúc đó vẫn là một tiên hồ vừa hóa hình người, không quản hiểm nguy, quyết c/ứu ta. Nhưng vì điều đó, hắn bị đẩy vào vòng xoáy sinh tử.

Cuối cùng, hắn chấp nhận hy sinh một phần đuôi tiên để bảo vệ linh h/ồn ta.

Ta chui vào lòng hắn, nhắm mắt lại, không còn sợ hãi.

"Hóa ra, ngươi vẫn luôn tìm ta."

"Khi mất nàng, ta tưởng như không sống nổi. Nhưng cuối cùng, ta đã tìm được nàng."

Lời hắn như giai điệu dịu dàng, len lỏi vào trái tim ta.

Ta mỉm cười, nắm ch/ặt tay hắn. "Kiếp này kiếp khác, đừng để ta rời xa ngươi."

20

Ấp Dung đưa ta ẩn cư trong rừng núi.

Trước mặt ta, sương m/ù dày đặc cuồn cuộn trên đỉnh núi, tựa như tiên cảnh.

"Thật là nơi dành cho thần tiên sống." Ta nhướng mày, kinh ngạc tán thán.

"Đây là nơi chúng ta lần đầu gặp gỡ. Thật ra, từ nhỏ nàng đã được ta nuôi dưỡng. Để nàng có cuộc sống bình thường, ta mới giao nàng cho m/a ma trong cung, để sống cùng công chúa. Thế là suốt mười ba năm qua, ta vẫn luôn dõi theo nàng."

"Vậy thì chàng luôn quan sát ta? Vết thương ở chân kia cũng là cố ý?"

Nụ cười dịu dàng nở trên môi hắn. Hắn ôm ta vào lòng, khẽ khàng đáp: "Diểu Diểu, khi đó Hắc Hồ lần theo khí tức muốn tìm nàng. Ta không muốn nàng bị tổn thương, đã giao đấu với ả và bị thương."

Hắn hôn nhẹ lên trán ta, khiến lòng ta đ/au nhói.

"Khóc gì thế?" Hắn nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của ta.

"Không khóc."

Ta khẽ nhón chân, hôn lên môi hắn, giọng thì thầm đầy ấm áp: "Ấp Dung, chúng ta cứ thế mà sống đến già, được không?"

"Ừ." Ánh mắt hắn như ánh sao, lấp lánh những tình cảm sâu nặng.

Hắn trao cho ta một chiếc chuông nhỏ màu trắng nhạt: "Đây là tín vật duy nhất trong đời ta."

Hắn kể rằng, chiếc chuông này là vật mà mẹ hắn tìm thấy ở nhân gian khi còn nhỏ.

Ta nhận lấy, cùng hắn bước đi trên con đường nhỏ giữa rừng. Những bông hoa tươi nở rộ trải lối, tiếng côn trùng ríu rít hòa vào không gian. Những chú hồ ly con chưa hiện hình dẫn đường cho chúng ta, các loài thú nhỏ tụ hội quanh.

Cả hai khoác lên mình bộ áo đơn giản, như thể đây chính là hôn lễ của ta và hắn.

Gió tháng tư thổi nhẹ, gặp gỡ vài năm, lại như mấy đời. Lòng ta như chiếc chuông nhỏ, từng bước từng nhịp chỉ mong đời đời kiếp kiếp bên hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67