Quay về chỗ ngồi, tôi vội nhét báo cáo vào máy hủy giấy.

Nhìn vào bảng điều tra dân số yêu trên màn hình, tôi gõ vài chữ rồi mí mắt bắt đầu đ/á/nh nhau.

Không trách tôi được. Thỏ vốn là loài cần ngủ và ăn nhiều. Huống chi tôi còn đang ở giai đoạn trước kỳ động dục.

Tôi lén mở ngăn kéo, lôi ra một thanh cà rốt mài răng m/ua trên mạng, vừa ngậm vào miệng.

"Cạch."

Đột nhiên, toàn thân tôi cứng đờ. Lông gáy sau cổ dựng đứng không báo trước. Cảm giác áp lực âm u, trơn nhớp bò dọc xươ/ng sống lên.

Rắn. Chỉ khi yêu rắn đến gần, mới có thứ nhiệt độ khiến m/áu đông cứng thế này.

"Nguyễn Kiều." Giọng nói âm trầm vang lên phía trên đỉnh đầu.

Tôi gi/ật mình, thanh cà rốt trong miệng rơi tõm lên bàn phím.

Quay đầu cứng nhắc, Hoắc Nghiên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi.

Hắn mặc chiếc sơ mi đen tuyền, cổ áo mở một cúc, lộ làn da lạnh ngắt. Đôi mắt sâu thẳm nheo lại, ánh nhìn từ bảng biểu trên màn hình chuyển sang thanh cà rốt.

"Giờ làm việc mà thảnh thơi nhỉ."

Tôi co rúm vào thành ghế, lắp bắp: "Hoắc.. Hoắc tổng... em chỉ... chỉ để tỉnh táo thôi ạ."

Hoắc Nghiên không đáp.

Hắn cúi mắt, lấy ngón tay miết nhẹ thanh cà rốt: "Cục Quản Lý Yêu không cấm ăn vặt."

Hắn ném thanh cà rốt trở lại bàn tôi, giọng băng giá: "Nhưng nếu cậu dành một nửa tâm sức gặm đồ ăn cho báo cáo, tôi đã không thấy nhiều lỗi chính tả đến thế."

Tôi run bần bật: "Vâng! Em sửa ngay ạ!"

Hoắc Nghiên nhìn tôi vài giây. Ánh mắt từ mặt lướt qua cổ, cuối cùng hơi nhíu mày.

Tôi ghì ch/ặt đùi, sợ vì khiếp đảm cùng nh.ạy cả.m kỳ động dục mà lỡ tiết ra thứ gì x/ấu hổ.

"Nguyễn Kiều."

"Dạ!"

"Thỏ thường thích gì?"

"Hả?"

Hắn biết rồi? Đang thăm dò tôi? Làm sao được!

Khi đăng ký nhập ngạch, tôi khai là chuột lang tai cụp lông dài mà. Dù cùng tai dài, nhưng th!t chuột lang dở hơn thỏ - chân lý yêu giới ai cũng rõ.

"Thỏ... thỏ thường thích cỏ ạ..."

Tôi trả lời m/ập mờ, ngón tay bấu ch/ặt đường chỉ quần.

Tuyệt đối không được lộ. Nếu hắn phát hiện tôi là thỏ tai cụp, lại còn song tính…

Với bản tính đ/ộc địa của rắn Mamba đen, hắn chắc chắn sẽ l/ột da tôi làm khăn choàng, xơi tái thân x/á/c đến tận xươ/ng.

Hoắc Nghiên bỗng cười khẽ: "Nguyễn Kiều, tôi hỏi về đồ ăn."

Tôi nhíu mày: "Em trả lời đồ ăn mà."

Cỏ không tính sao?

Hoắc Nghiên ngẩn người, rồi ho giả: "Biết rồi."

"Vậy cậu tiếp tục tăng ca đi, tôi muốn thấy báo cáo mới trước 12 giờ. Sai một chữ, ngày mai cậu xuống phòng hậu cần nhận chổi."

Đồ tư bản đáng gh/ét!!!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
7 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm