Alpha Đã Sinh Cho Tôi Một Đứa Con

Chương 11.

26/02/2026 20:28

Tôi vẫn tiếp tục chuỗi ngày sống thui thủi một mình.

Điện thoại về nhà lúc nào cũng không có ai bắt máy.

Mẹ và em trai cứ như thể đã bốc hơi khỏi biển người rộng lớn này vậy.

Tôi nhớ Tảo Tảo, nhưng chẳng dám đi thăm nó, tôi vẫn luôn nơm nớp sợ hãi sự mất kiểm soát của Yến Quân Thanh.

Mãi cho đến một ngày nọ, trong lúc đang thái rau, bản tin thời sự trên tivi đột nhiên phát thông báo khẩn cấp.

Cháu trai của Liên minh trưởng Yến Du Thường phải nhập viện vì bạo bệ/nh, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.

Lưỡi d/ao trượt đi, m/áu tươi văng khắp sàn, chút cảm giác đ/au buốt ấy tôi còn chẳng kịp mảy may để tâm đến.

Hoảng hốt lục tìm điện thoại để gọi ngay cho Yến Quân Thanh.

"Tảo Tảo sao rồi? Đang ở đâu thế?!"

Hắn gửi định vị sang cho tôi.

Lúc tôi tất tả chạy đến bệ/nh viện, hắn đang đứng túc trực trước cửa phòng bệ/nh.

"Tảo Tảo mắc bệ/nh gì vậy? Bây giờ ra sao rồi?"

Ánh mắt hắn lạnh lùng lướt qua người tôi, kéo lấy cổ tay tôi, quay sang dặn dò vệ sĩ bên cạnh: "Gọi bác sĩ đến băng bó cho em ấy đi."

"Vâng."

Tôi nóng ruột chỉ muốn nhào vào trong: "Anh cho tôi vào xem thằng bé đi."

"Tại sao?"

Bị hắn chất vấn ngược, tôi chững lại: "Cái gì cơ?"

"Em đã muốn c/ắt đ/ứt sạch sẽ với tôi, vậy thì đứa bé này cũng chẳng có chút qu/an h/ệ nào với em nữa, lấy lý do gì tôi phải cho em gặp nó?"

"Thằng bé đang bệ/nh, nó cần pheromone của tôi mà."

"Tạm thời không có cũng chưa ch*t được đâu, cùng lắm thì chịu đựng một chút là xong thôi."

Trong khoảnh khắc ấy, sự phẫn nộ đã hoàn toàn đ/á/nh bật mọi nỗi kh/iếp s/ợ đối với Yến Quân Thanh.

Tôi nắm ch/ặt lấy cổ áo hắn, gào lên gi/ận dữ: "Anh có còn là con người không hả?"

"Chính anh tự ý quyết định đưa nó đến với thế giới này."

"Nó cũng là con của anh cơ mà!"

Đôi mắt Yến Quân Thanh khóa ch/ặt trên gương mặt tôi, hắn nở nụ cười nhạt thếch: "Đúng vậy."

"Đáng tiếc là, Khương Vãn à, người tôi yêu chưa bao giờ là đứa trẻ đó cả."

Cảm giác bất lực nặng nề tựa như ngọn núi khổng lồ đ/è nát tôi.

Tôi bỗng thấy kiệt sức đến nỗi nhấc một ngón tay cũng không nổi.

Lết lên hai bước, yếu ớt tựa cằm lên vai Yến Quân Thanh.

Tôi cảm nhận rõ cơ thể hắn hơi cứng đờ lại, rồi mới vươn tay ôm siết lấy tôi.

"Cho tôi vào đi mà."

Hắn chẳng hề mủi lòng, cúi đầu rải những nụ hôn lên đoạn gáy đang phơi bày của tôi.

"Yến Quân Thanh."

Tôi vòng tay ôm lại vòng eo g/ầy gò của hắn, cảm nhận được hơi thở của hắn trong giây lát trở nên rối lo/ạn.

Hắn lại cất tiếng, chất giọng đan xen những xúc cảm rối ren khó tả: "Gọi lại lần nữa đi."

"Yến Quân Thanh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm