Kế hoạch bảo lãnh

Chương 8+9+10

26/09/2024 14:54

8

Kết quả cuộc thi viết luận nhanh chóng được công bố.

Tên của Trầm Thiên Thiên nổi bật trong danh sách giải nhất.

Điều này khiến các bạn học rất ngạc nhiên, bởi vì thành tích viết luận của Trầm Thiên Thiên trước đây luôn rất tệ, trong khi bài văn mẫu được công bố lại có cách dùng từ và cấu trúc câu rất giống với phong cách của tôi.

Có người nghi ngờ hỏi Trầm Thiên Thiên : “Bài luận này thật sự là do cậu viết à?”

Trầm Thiên Thiên ngẩng cao đầu đáp: “Đương nhiên là vậy rồi.”

“Nhưng sao mình lại thấy nó giống phong cách của chị cậu thế?”

“Viết văn là tài năng do ông trời ban cho, bình thường ông trời ban cho chị mình, lần này lại ban cho mình thì sao nào? Mình thấy cậu chỉ đang gh/en tị thôi!”

Trầm Thiên Thiên nói xong, thấy tôi đi ngang qua thì vội vàng nắm lấy tay tôi: “Chị ơi, chị mau làm chứng cho em đi!”

Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi mỉm cười đầy ẩn ý: “Thật thì không thể giả, giả thì không thể thật.”

Nói xong, tôi quay người rời đi nhưng điều bất ngờ là lại nhìn thấy Tần Dã đang đứng ngay phía sau.

Tần Dã nhìn tôi chăm chú.

Tôi cố gắng phớt lờ ánh mắt của anh, nhưng khi chúng tôi lướt qua nhau thì anh vẫn thì thầm bên tai tôi:

“Cậu mới là người làm thật sự đúng không?”

9

Thực ra, không phải là tôi chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng Tần Dã để trả th/ù nhà họ Thẩm.

Nhưng dù gì Tần Dã cũng là thái tử của nhà họ Tần, tôi sợ rằng hành động này sẽ dẫn đến "rước hổ đuổi sói", gây thêm phiền phức lớn hơn về sau nên cuối cùng tôi đã từ bỏ ý định đó.

Thời gian này, tôi sống rất thoải mái, ba mẹ hằng ngày đến trường mang đồ ăn thức uống đến cho tôi, thậm chí còn bỏ quên cả Trầm Thiên Thiên.

Trầm Thiên Thiên cảm thấy vô cùng ấm ức, cô ta phàn nàn với ba mẹ nhưng còn bị la ngược lại: “Chúng ta làm tất cả cũng chỉ vì con thôi!”

Cứ như vậy, cuối cùng kỳ thi tự tuyển sinh cũng đã đến.

Ba mẹ thu thập đề thi của ba năm trước và ép tôi làm hết tất cả, cuối cùng mới yên tâm, chỉ cần tôi phát huy bình thường thì chắc chắn sẽ vượt qua mức điểm chuẩn.

Ba đưa cho tôi thẻ dự thi của Trầm Thiên Thiên : “Tiểu Vũ, nhất định phải thi thật tốt đấy.”

Mẹ rưng rưng nước mắt: “Hạnh phúc của Thiên Thiên dựa cả vào con đấy.”

Tôi vừa trả lời ba mẹ, vừa nhìn bức ảnh trên thẻ dự thi.

Theo cốt truyện của tiểu thuyết, tôi và Trầm Thiên Thiên có gương mặt giống nhau đến tám phần, vì vậy mới có thể xảy ra những chuyện thay thế nhau như vậy.

Thật ra, tôi luôn muốn phàn nàn điều này, tôi là con ruột, còn cô ta là con nuôi, chúng tôi không hề có qu/an h/ệ huyết thống nhưng mà sao lại có thể giống nhau đến vậy?

Đúng là vì đẩy nhanh tình tiết mà tác giả lại chẳng cần để ý đến logic gì cả.

Quay lại chuyện chính, trong tiểu thuyết, chi tiết này đã mang lại lợi ích cho Trầm Thiên Thiên và bây giờ tôi sẽ sử dụng nó.

Tôi cầm thẻ dự thi và bước vào phòng thi một cách suôn sẻ, tôi hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra.

Rất tốt, bây giờ tôi chính là Trầm Thiên Thiên .

Tôi sẽ bắt đầu cuộc nổi lo/ạn của mình từ đây.

10

Môn thi đầu tiên là ngữ văn, tôi cẩn thận viết tên mình lên tờ giấy thi, Trầm Thiên Thiên .

Đây là thao tác duy nhất của tôi trong suốt buổi thi này.

Sau khi viết tên xong, tôi chỉnh lại tư thế ngay ngắn và gục đầu xuống bàn.

Ngủ.

Kỳ thi kéo dài hai tiếng và tôi ngủ liền một tiếng năm mươi lăm phút.

Giữa chừng, giám thị định lại gần đ/á/nh thức tôi mấy lần nhưng tôi đã lơ mơ tỉnh dậy, ra dấu tay và tỏ ý rằng mình sẽ không ngáy ảnh hưởng đến các bạn khác.

Rồi lại ngủ tiếp.

Khi ra khỏi phòng thi, ba mẹ và Trầm Thiên Thiên đang chờ bên ngoài, vừa thấy tôi bước ra thì ba lập tức chạy tới.

“Thi thế nào rồi?”

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Rất dễ.”

Ba mẹ nghe vậy thì lập tức phấn khởi đ/ập tay nhau, Trầm Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm:

“Tốt rồi.”

Tôi cười gật đầu: “Mấy môn sau sẽ càng tốt hơn.”

Môn thứ hai là toán.

Vừa nhận được đề thi, sắc mặt tôi đã trở nên nghiêm trọng và tôi nhận ra một điều rất tồi tệ.

Đó là sáng nay tôi đã ngủ quá nhiều trong giờ thi ngữ văn nên bây giờ không thể ngủ được nữa.

Thời gian thi dài đằng đẵng, tôi biết phải làm gì đây?

Nhìn vào từng câu hỏi trên đề toán, tôi đã ngộ ra.

Tôi bắt đầu cắm cúi viết, lúc thì suy nghĩ căng thẳng, lúc thì viết như bay.

Hai tiếng sau, giám thị đến thu bài.

Cô ấy ngạc nhiên mở to mắt.

Tôi không viết đáp án cho bất kỳ câu nào trong bài thi cả.

Nhưng đã dịch tất cả các câu hỏi sang tiếng anh.

Cô giáo nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

Tôi nở nụ cười của một người siêu phàm thoát tục, ra hiệu rằng tôi không cần điểm, cái tôi muốn chính là thử thách bản thân.

Ra khỏi phòng thi, theo thường lệ, ba mẹ lại hỏi tôi thi thế nào, tôi vẫy bàn tay đ/au nhức vì viết chữ:

“Có một vài câu khá khó, may mà con đã tích lũy đủ rồi nên chắc chắn viết rất đúng.”

Cả nhà vui mừng hớn hở.

“Chỉ còn một môn cuối cùng thôi!”

Ba vỗ vai tôi: “Tiếng anh là thế mạnh của con, chắc chắn sẽ không vấn đề gì đâu.”

Tiếng anh gồm bài thi viết và thi nói.

Phần thi viết, tôi lại áp dụng cách cũ, dịch toàn bộ các câu hỏi tiếng Anh sang tiếng Việt, so với môn toán thì lần này gần như không khó mấy.

Điều khó là phần thi nói.

Nội dung thi nói là thuyết trình.

Thực ra tôi không hiểu vì sao trong kỳ thi tự tuyển sinh lại có thuyết trình bằng tiếng anh, nhưng vì thế giới này có quá nhiều điều phi lý nên tôi cũng chẳng còn ngạc nhiên.

Phòng thi là hội trường lớn, bên dưới có rất nhiều người, bao gồm các giáo sư đáng kính của trường đại học Bắc Kinh và cả nhiều giáo viên nước ngoài tóc vàng mắt xanh.

Điều này khiến tôi hơi run, không đủ can đảm để lên đó làm trò cười.

Nhưng ngay sau đó, tôi đột nhiên nhớ ra.

Tôi không phải là tôi, tôi là Trầm Thiên Thiên mà!

Tôi lấy lại được sự tự tin ngay lập tức, cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đều tràn đầy sự đi/ên cuồ/ng.

Khi giám khảo gọi tên, tôi lao thẳng lên sân khấu.

Lên sân khấu, tôi hít một thật sâu từ bụng dưới: “Hello everybody, my name is Trầm Thiên Thiên .”

Tôi nói xong câu đầu tiên một cách lưu loát , sau đó bắt đầu im lặng.

Im lặng như “bến tàu” của đêm nay.

Khi tất cả mọi người nghĩ rằng tôi bị “đứng hình”, tôi đột ngột hét lên:

“Tóc mai sợi ngắn sợi dài, lạnh lùng nắm ch/ặt vạt áo, mưa rơi lác đ/á/c...”

Cả khán phòng im phăng phắc, vị giáo sư ngồi hàng đầu khẽ run lên.

Còn tôi thì hoàn toàn không cảm thấy x/ấu hổ, không chỉ nói diễn cảm mà còn thêm cả động tác minh họa.

“Ngẩng đầu nhìn, gào thét lên trời, auuu, lòng hùng tráng dâng trào.”

Cuối cùng, tôi chạy qua chạy lại trên sân khấu, vừa biểu diễn vừa hô lớn:

“Quyết chí ăn th!t quân th/ù, cười vang uống m/áu giặc Hồ!”

Quay người, hất tóc, trừng mắt.

“Đợi từ đầu, thu xếp non sông cũ, về chầu thiên tử!”

Bài diễn thuyết trôi chảy, màn biểu diễn hoàn hảo, tôi nhìn đồng hồ dưới khán đài, vừa đúng ba phút.

Tôi cúi người cảm ơn: “Thank you. I’m Trầm Thiên Thiên !”

Kết thúc phần thi, ba mẹ xúc động chạy đến ôm chầm lấy tôi: “Chúng ta đã nghe hết rồi!”

“Vừa rồi có mấy giáo viên nước ngoài đi ra từ hội trường, họ đều nói Trầm Thiên Thiên .”

Ba bắt chước giọng điệu của họ.

“Thiên Thiên của chúng ta chắc chắn đã để lại ấn tượng sâu sắc với họ rồi, đến khi vào trường, mấy vị giáo sư đó chắc chắn sẽ để ý và giúp đỡ con.”

Mẹ cũng vô cùng xúc động.

Tôi cười một cách đầy bí ẩn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Bí mật vỡ lở Chương 15
5 Thay Muội Gả Chương 18
8 Mất Nét Chương 10.
9 Chúc Thanh Sơn Chương 17
12 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo Hôi Đồ Đệ Và Sư Tôn Nhân Vật Chính

8 - END
Ta đột nhiên phát hiện ra bản thân đã xuyên vào một bộ truyện tiên hiệp cẩu huyết cổ đại, lại còn làm một tên sư đệ pháo hôi. Nhìn vị sư tôn là một mỹ nhân thanh lãnh, cao ngạo trước mặt đang bị trúng xuân dược, ta tự hỏi: "Mình chán sống rồi hay sao mà còn đứng đây?" Người này chính là một trong bốn vị công điên phê của bộ truyện này đấy! Ta quả quyết cuộn tròn chiếc chăn lại, bọc sư tôn thật nghiêm chỉnh và chặt chẽ như một chiếc kén. Chờ đến khi sư tôn thanh tỉnh lại, ta liền lập tức thực hiện một cú trượt dài quỳ rạp xuống đất: "Đồ nhi tự biết tội nghiệt sâu nặng, xin sư tôn xử phạt thật nghiêm khắc, trục xuất đồ nhi ra khỏi sư môn để làm gương cho kẻ khác!" Vị mỹ nhân sư tôn khẽ nâng mắt nhìn ta: "Ngươi đối với ta như thế này... rốt cuộc là ngươi còn điều gì không hài lòng nữa sao?"
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0