Người yêu của tôi biến mất, chỉ để lại một viên ngọc.
Tôi tưởng đó là quà chia tay.
Cho đến khi viên ngọc nứt ra, từ bên trong bò ra một con cá con.
Nó thích ăn tôm sống, gh/ét mang tất, lúc ngủ ngáy nghe như tiếng cá heo.
Tôi mỗi tháng ki/ếm ba nghìn năm trăm, nhưng bốn nghìn tám trăm cũng tiêu hết cho nó.
Còn về người cha vô trách nhiệm của nó...
Năm năm rồi, đến một gợn sóng cũng không nổi lên.
Trước kia tôi từng ngày nào cũng ra biển đợi.
Sau này không đợi nữa.
Rồi về sau, ngay cả biển tôi cũng chẳng buồn nhìn.
Nhưng cá con mỗi ngày đều cắn chóp đuôi hỏi tôi:
“Người ba còn lại đi đâu rồi?”
–
Thủy cung nằm ở cuối con phố cũ.
Bên trong nuôi sáu con cá chép Koi, hai con rùa, một bể cá nhiệt đới, cộng thêm một Thẩm Phao Phao.
Hôm nay là thứ tư, không có khách.
Tôi ngồi sau quầy tính sổ, phát hiện tháng này lỗ ròng một nghìn ba.
Thẩm Phao Phao ngồi xổm trước bể cá lớn nhất, mũi dán lên kính, trừng mắt nhìn cá chép Koi trong bể.
Đám cá chép Koi sợ tới mức chen hết vào một góc, đuôi run bần bật.
Cũng chẳng còn cách nào.
Khí tức của người cá đối với cá nước ngọt chẳng khác nào thiên địch.
Từ khi Thẩm Phao Phao biết đi, bể cá chép này đã mắc chứng lo âu tập thể.
“Phao Phao, đừng dọa chúng.”
“Con đâu có.”
Thẩm Phao Phao quay đầu lại, mặt nhỏ nghiêm nghị.
“Là chúng tự sợ con.”
Tôi thở dài, lấy từ thùng giữ lạnh ra mười cân tôm sống, đổ vào cái chậu nhỏ chuyên dụng của nó.
Tôm vẫn còn nhảy tanh tách.
Thẩm Phao Phao dùng hai tay chộp lên, ngửa đầu một cái, nuốt trọn cả con.
Vỏ cũng không nhả.
Mười phút sau, khóe miệng nó còn vướng một sợi râu tôm, lí nhí nói:
“Ba ơi, con còn muốn.”
“Hết rồi. Tối ăn tiếp.”
“Nhưng con đói.”
“Đói thì uống nước.”
Nó nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ.
Rồi quay người, nhón chân với lấy cái cốc trên quầy.
Tôi chú ý tới ngón chân nó.
Màng chân lại mọc ra rồi.
Lớp màng mỏng nửa trong suốt nối giữa từng ngón chân, dưới ánh đèn ánh lên màu xanh nhạt.
Tôi đứng dậy, bế nó lên ghế, lục dưới quầy lấy băng cá nhân.
Mỗi kẽ ngón chân dán một cái.
Thẩm Phao Phao cúi đầu nhìn đôi chân sặc sỡ của mình, buồn bực nói:
“Lại dán nữa.”
“Ừ. Ai bảo con không mang tất.”
“Bạn nhỏ ở nhà trẻ cũng không mang.”
“Con không giống họ.”
Nó im lặng một lúc.
“Không giống ở đâu?”
Tôi không trả lời được.
2
Thứ bảy, hồ bơi cộng đồng mở cửa miễn phí.
Tôi vốn không muốn đi.
Nhưng Thẩm Phao Phao nhìn tờ thông báo dán ở cổng chợ suốt ba ngày, lần nào đi ngang cũng phải dừng lại sờ một cái.
Tôi không nỡ, đành dẫn nó đi.
Trong phòng thay đồ, tôi mặc cho nó bộ đồ bơi liền thân.
Bộ này là tôi thức trắng một đêm sửa lại, từ cổ bọc xuống đến tận lòng bàn chân, kín mít.
“Nóng.”
Thẩm Phao Phao kéo cổ áo.
“Ráng chịu.”
“Bạn khác mặc đồ ngắn.”
“Con mặc đồ dài.”
Nó phồng má không phục, nhưng vẫn theo tôi ra ngoài.
Hồ bơi là hồ ngoài trời.
Ánh nắng rơi xuống mặt nước, vỡ thành từng mảnh vàng.
Thẩm Phao Phao đứng bên bờ, mắt sáng lên.
Giống như một con cá đã lang thang rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một vùng nước đủ lớn.
Nó ngồi xổm xuống, ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước.
Da đầu ngón tay lập tức thay đổi.
Những mảnh vảy nhỏ li ti lan từ móng tay ra, bò tới tận cổ tay.
Tôi lập tức nắm tay nó, siết trong lòng bàn tay mình.
“Phao Phao. Đã nói rồi, chạm nước không được quá ba giây. Đếm ba cái là rút tay về.”
Nó gật đầu, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm mặt nước.
Tim tôi chua xót.
Cuối cùng không nhịn được, tôi bế nó lên, ngồi xuống bậc thang ở khu nước cạn.
Nước ngập tới eo tôi, vừa đúng ngang ng/ực nó.
Cơ thể Thẩm Phao Phao mềm hẳn ra ngay khi chạm nước.
Giống hệt một con mèo bị gãi cằm.
Nó dựa trong lòng tôi, bàn tay nhỏ vẽ vòng tròn dưới nước, không hề nhấc lên.
Mọi thứ đều rất ổn.
Cho đến khi bên kia hồ, một bà cô đội mũ bơi bỗng hét lên.
“Rắn! Trong nước có rắn!”
Mọi người đồng loạt trèo lên bờ.
Tôi cúi đầu nhìn.
Bộ đồ bơi liền thân của Thẩm Phao Phao phồng lên một cục.
Đường chỉ bung ra một khe hở.
Một đoạn chóp đuôi nhỏ chui ra ngoài, lắc lư trong nước.
Tôi lập tức nhét Thẩm Phao Phao vào lòng, đứng dậy bỏ đi.
“Anh ơi! Anh ơi cái đó...”
“Đồ chơi! Đồ chơi bơm hơi! Chất lượng kém quá nên n/ổ thôi!”
Tôi quấn khăn tắm quanh Thẩm Phao Phao, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng vào phòng thay đồ.
Cửa vừa đóng, tôi dựa vào tường, tim đ/ập đi/ên cuồ/ng trong lồng ng/ực.
Thẩm Phao Phao thò đầu khỏi khăn, cái đuôi còn chưa kịp thu lại, ướt sũng đặt trên tay tôi.
Nó nhỏ giọng nói:
“Ba ơi, con xin lỗi.”
“Không sao. Về nhà rồi nói.”
Suốt quãng đường về, Thẩm Phao Phao đều rất im lặng.
Một đứa bé bốn tuổi không hiểu vì sao mình phải khác những người khác.
Nhưng nó đã học được cách không hỏi.
Điều đó khiến tôi còn khó chịu hơn.
3
Buổi tối, Thẩm Phao Phao tắm trong bồn.
Cái đuôi hoàn toàn duỗi ra, rủ khỏi thành bồn, vây đuôi thỉnh thoảng lại vỗ lên sàn gạch.
Ánh sáng xanh phản chiếu khiến cả phòng tắm trông như đáy biển.
Nó ngửa đầu thổi bong bóng.
Từng chuỗi bong bóng bay lên rồi vỡ tan trong không khí.
Tôi ngồi bên cạnh, dội nước lên đầu nó.
“Ba ơi.”
“Ừ.”
“Con là cá sao?”
Tôi khựng lại.
“Con không phải cá.”
“Vậy cái đuôi của con là gì?”
“... Là di truyền.”
“Di truyền là gì?”
“Là do ba... ba còn lại của con cho.”