Lúc Lục Ngạn Thần bưng cơm vào phòng ngủ, tôi đang cầm iPad xem tài liệu mà Trương Hiểu gửi tới.

Nhìn một loạt thanh niên đẹp trai lồng lộn trên màn hình, mặt Lục Ngạn Thần hết đen lại xịt.

Anh ôm chầm lấy mặt tôi rồi hôn tới tấp.

"Xem ra ban nãy anh vẫn nỗ lực chưa đủ. Nên Niệm Niệm vẫn còn sức để ngắm trai."

Tôi đẩy anh ra.

"Anh tha cho em cái đi."

Lục Ngạn Thần bưng lấy mặt tôi, ấm ức than thở.

"Niệm Niệm, em đã hứa là chỉ chơi một mình anh, không chơi người khác cơ mà."

Tôi vỗ nhẹ một bạt tai thẳng vào mặt anh.

"Chơi cái gì mà chơi, công ty em đang tuyển người mẫu, người mẫu nam cho bộ sưu tập trang phục nam mùa xuân sắp ra mắt. Anh nghĩ đi đâu thế hả?"

Lục Ngạn Thần ngượng ngùng hắng giọng.

"Thì ra là mẫu nam kiểu này à?"

Ngoại truyện đi hỏi cưới

Lục Ngạn Thần đứng trước cổng chính nhà họ Kiều, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm cả mặt mũi tay chân.

"Trước kia anh đã từ chối bác trai, liệu bác ấy có đuổi anh ra ngoài không em?"

"Hôm nay anh mặc bộ này, ổn chứ?"

"Lát nữa bước qua cửa anh nên đi chân trái trước hay chân phải trước đây?"

"Quà ra mắt anh chuẩn bị có phải vẫn chưa đủ không, hay để anh đi m/ua thêm ít đồ nữa nhé?"

Tôi ngó chiếc xe Hummer bị nhồi đồ chật cứng phía sau.

"Anh mà m/ua thêm nữa thì chắc phải lái xe tải đến nhà em luôn đấy. Anh định dọn cả trung tâm thương mại đến đây luôn à?"

Lục Ngạn Thần nuốt nước bọt, ánh mắt kiên định hệt như mấy anh bộ đội chuẩn bị ôm bom xông pha phá lô cốt địch.

"Lục Ngạn Thần, anh muốn đến sống mái một phen với nhà em đúng không?"

Lục Ngạn Thần lau mồ hôi lạnh.

"Đâu có, Niệm Niệm, anh chỉ là hơi căng thẳng chút thôi."

"Lục Ngạn Thần, anh đi lóng ngóng cùng tay cùng chân cả rồi kìa."

Nửa tiếng sau, cuối cùng Lục Ngạn Thần cũng hạ cánh an toàn xuống chiếc sofa nhà tôi.

"Tiểu Lục, cháu nếm thử loại trà mà bác trai cháu mới m/ua xem."

Lục Ngạn Thần hai tay đỡ lấy tách trà.

"Cháu cảm ơn bác gái."

Vừa mới chực uống thì bố tôi hắng giọng.

Lục Ngạn Thần gi/ật nảy mình suýt chút nữa bật tung khỏi ghế sofa.

"Không phải ngay từ đầu Tổng giám đốc Lục đã chướng mắt nhà họ Kiều chúng tôi, không bằng lòng rước con gái nhà họ Kiều về làm vợ sao?"

Lục Ngạn Thần luống cuống chân tay vội đặt tách trà xuống.

"Bác trai, cháu thực sự không hề có ý xem thường nhà họ Kiều đâu ạ, thật đó bác."

Bố tôi hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy, chỉ thẳng vào Lục Ngạn Thần.

"Theo tôi vào thư phòng."

Lục Ngạn Thần siết ch/ặt lấy tay tôi, lén nuốt nước bọt.

"Niệm Niệm em yên tâm, chắc chắn anh làm được. Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay em đâu."

"Em tin anh, nhưng mà anh có thể bớt run trước đã được không?"

Lục Ngạn Thần và bố tôi nói chuyện trong thư phòng rất lâu, trời sập tối cả rồi mới thấy bước ra.

Mặc dù mặt bố vẫn sa sầm như đưa đám, nhưng lại cất tiếng dặn dò dì giúp việc.

"Lấy thêm cho Tiểu Lục một bộ bát đũa."

Bữa tối Lục Ngạn Thần và bố tôi đã chén th/ù chén tạc với nhau rất nhiều rư/ợu.

Lúc tôi dìu Lục Ngạn Thần vào phòng khách nghỉ ngơi, anh nắm lấy tay tôi ch/ặt cứng không buông.

"Niệm Niệm, như này tuyệt quá."

Tôi búng cái chóc lên trán anh.

"Đồ ngốc."

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Hàng xóm độc ác Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm