Ngay cả người điềm tĩnh nhất là Thiết Nam cũng đã không thể bĩnh tĩnh nữa, môi anh ta run run, cuối cùng mở miệng nói.

“Thật, thật sự có m/a?”

“Chậc, ch*t ti/ệt, vậy những lời em nói trong buổi livestream là thật sao?”

Tạ Yến Thành vừa sợ vừa phấn khích, mắt sáng rỡ lao đến bên tôi.

“Em bắt m/a được thật à?”

“Suỵt, đừng nói chuyện!”

Tôi đưa ngón tay bịt miệng Tạ Yến Thành, có tiếng gì đó từ phía tây bắc truyền tới.

Tạ Yến Thành mở to mắt ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn tôi.

Đôi mắt đào hoa đa tình lúc trước giờ đờ ra, nhìn cả người mới ngốc nghếch làm sao.

“Tiếng gì thế?”

Tống Phi Phi cũng đã phát hiện ra bất thường, cô vểnh tai, cảnh giác vô cùng nhìn về phía hành lang tây bắc.

Trước hành lang tây bắc, không có gió nhưng ánh nến cứ lập loè nhảy múa, cả căn phòng càng thêm u ám.

“Ha ha..”

Một giọng nữ lạnh lùng từ cuối hành lang vọng tới, kèm theo là tiếng bước chân sột soạt, giống như có một người phụ nữ mặc váy dài đang chậm rãi từng bước tiến về phía chúng tôi.

Tạ Yến Thành và Thiết Nam liền nấp sau lưng tôi, Đường Lê phản ứng chậm hơn, nhưng cũng vội núp sau lưng tôi.

Nhưng bọn họ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì hành lang phía đông nam cũng truyền đến tiếng bước chân sột soạt.

Chúng tôi đều tiếp tục im lặng, trong căn phòng tĩnh lặng giờ đây chỉ còn tiếng bước chân.

Ba người Đường Lê như ruồi mất đầu, đi/ên cuồ/ng chạy tán lo/ạn, nhất là Đường Lê, cô ta sợ phát khóc luôn.

...

Tôi lấy 4 cọc gỗ đào dài 10cm từ trong túi ra, đưa cho Tống Phi Phi 2 thanh:

“Phi Phi, phía đông và phía nam, nhanh lên!”

Ánh mắt Tống Phi Phi lanh lợi, cô ấy gật đầu, lộn đầu như cá chép, ngồi xuống đóng đinh cọc gỗ đào.

Bọn người Đường Lê nhìn Tống Phi Phi như một vị c/ứu tinh.

Tôi cạn lời, rõ ràng đi nhanh hơn, thế mà phải lăn qua làm màu mới được.

Tống Phi Phi thật là, trong tình huống này mà vẫn không quên thể hiện bộ dáng ngầu, cũng không biết lấy đâu ra cái gánh nặng thần tượng đó.

Đã đóng xong 4 cọc gỗ đào ở 4 góc tường, tôi ném hộp dây ống mực cho Tống Phi Phi.

Cô ấy nhanh nhẹn xoay người, chúng tôi nhanh chóng quấn một dây quanh bốn góc.

Sau khi quấn dây, đứng bên trong hình vuông có chiều dài chừng 2m, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cẩn thận, đừng giẫm lên sợi dây, với lại, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng không được bước ra khỏi vòng dây này, nghe rõ chưa?”

“Nhưng đây rõ ràng là hình vuông mà.”

Thiết Nam nghiêm túc “sửa lưng” câu nói của tôi, tôi còn chưa kịp trả lời, trong phòng trở nên tối đen như mực, đèn cầy ở bốn góc tường, toàn bộ bị thổi tắt.

Tất cả mọi người lập tức rúc vào nhau, không ai dám thở mạnh.

“Tạch.”

Tống Phi Phi bật quẹt lửa, đám người Đường Lê chưa kịp thả lỏng cơ bắp, thì trước bật lửa xuất hiện một khuôn mặt xa lạ.

Đây là khuôn mặt của một cô gái, một nửa khuôn mặt đó mắt phượng mày ngài, da dẻ mịn màng.

Nửa còn lại thì m/áu th!t be bét, lồi lõm kinh dị.

Nhìn thấy ngọn lửa sáng lên, cô ta nở nụ cười đ/áng s/ợ.

Sau đó nhếch miệng, “phù” một tiếng, thổi tắt ngọn lửa.

Toàn bộ căn phòng lại chìm vào bóng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9