"Tôi thích ăn mì tôm! Phải là mì tôm chua cay, bỏ thêm mắm tôm của cô tầng dưới tặng vào cho nó dậy mùi! Nhanh cái chân lên!"

Tần Liệt nhăn mặt nhưng vẫn lật đật chạy đi đun nước. Tôi liếc sang Lục Kiêu đang ngồi đọc báo cáo tài chính trên cái ghế đẩu bé tí.

Ghế sofa bên cạnh đã bị Bạch Vũ chiếm dụng.

Tôi cố tình đi qua trước mặt Lục Kiêu, cúi xuống nhặt rác, chổng cái mông có lỗ rá/ch về phía hắn.

"Ôi chao, nhà bẩn thế nhỉ."

Tôi liếc mắt xem phản ứng, Lục Kiêu chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng kinh t/ởm, hắn là người mắc bệ/nh sạch sẽ mà.

Nhưng có gì đó không ổn lắm.

Lục Kiêu hạ tờ báo cáo xuống, ánh mắt dán ch/ặt vào... cái lỗ rá/ch trên quần tôi, yết hầu chuyển động lên xuống liên tục, hắn trầm giọng:

"Em... Phong cách này được đáy. Rất hoang dã. Rất kí/ch th/ích."

Tôi suýt chút nữa thì ngã ngửa, kí/ch th/ích cái đầu anh! Mắt anh có đờm à?

Tôi quay sang Bạch Vũ. Tên này là ảnh đế, yêu cái đẹp, chắc chắn không chịu nổi cảnh này, tôi ngồi phịch xuống bên cạnh hắn, cố tình ợ một tiếng rõ to sau khi uống ngụm nước lã.

"Ợ! Phê quá."

Bạch Vũ từ từ mở miệng ra, tôi nhếch mép chờ đợi một tràng ch/ửi m/ắng.

"Em diễn tốt lắm." Bạch Vũ vỗ tay bép bép, ánh mắt đầy sự tán thưởng triều mến: "Cái ợ vừa rồi rất có h/ồn, l/ột tả được sự buông thả của một tâm h/ồn bị tổn thương, em đang dùng sự thô lỗ để che giấu trái tim yếu mềm đúng không? Ôi, thật đ/au lòng quá đi!"

Tôi c/âm nín, hoàn toàn tuyệt vọng.

Đúng lúc này, Tần Liệt bưng bát mì ra. Mùi mì tôm nồng nặc trộn với mùi mắm tôm đặc trưng bốc lên nghi ngút, ám vào từng ngóc ngách của căn phòng điều hoà kín mít.

"Của anh đây." Tần Liệt bịt mũi đặt bát mì xuống.

Tôi hí hửng, phen này thì có chạy đằng trời! Mấy thiếu gia công tử này đời nào ngửi được mùi mắm tôm.

Tôi ngồi xổm trên ghế, hút mì xì xụp, thỉnh thoảng lại húp nước sột soạt, văng cả nước dùng lên bàn kính.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm