Trộm Nhớ Trĩ Trĩ

Chương 3

17/09/2024 21:29

Bước vào sân bay, tôi nhìn đồng hồ, thời gian vừa đúng.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới chính là sân bay quá đông đúc và người hâm m/ộ ở khắp mọi nơi.

Còn chưa kịp kinh ngạc, đột nhiên có người hét lên.

“Lục Trạch tới rồi! Nam thần! Nam thần!”

“A! Là người thật! Đẹp trai quá! Đẹp trai quá!”

“Nam thần nhìn tôi! Nam thần nhìn tôi!”

Tôi cảm khái quả nhiên sức hấp dẫn của đỉnh lưu không phải là khoác lác.

Ngày trước Lục Trạch rất nổi tiếng ở trường trung học, mặc dù hắn luôn mang khuôn mặt ngốc nghếch ra, trông như có người “v/ay nóng” hắn ta tám trăm vạn vậy.

Nhưng khuôn mặt đẹp trai ấy của hắn dường như được ông trời ban phước, luôn khiến người ta không tự chủ được mà ngắm nhìn.

Tôi cũng từng bị hắn hấp dẫn, nhưng mỗi lần tôi nhìn hắn, hắn đều tránh ánh mắt của tôi, lông mày còn có thể hơi nhíu lại.

Sau vài lần như vậy, tôi liền không nhìn hắn nữa.

Tôi nghĩ, con người vẫn phải tự mình hiểu lấy.

Hồi trung học, tôi là thành viên ban ủy viên học tập của lớp, nhưng tôi là kiểu người chỉ biết học và học.

Bởi vì những lời tôi nghe được nhiều nhất khi còn nhỏ là:

“Hạ Trĩ, em phải cố gắng, em phải làm việc chăm chỉ hơn những người khác. Ở nhà không quan trọng, chỉ cần em chăm chỉ học tập, rồi em sẽ có đủ tư cách để cạnh tranh với những người đã giành chiến thắng ở vạch xuất phát.”

“Mọi người đấu tranh vì một tương lai tốt đẹp.”

Vì thế tuổi thơ của tôi rất buồn chán, tôi không biết liệu mình có hạnh phúc hay không.

Tôi chỉ quen với cuộc sống như thế này thôi, như thể tôi phải làm như vậy.

Sau lưng tôi đám bạn học họ gọi tôi là mọt sách, cho nên khi đó tôi cho rằng, người như Lục Trạch hẳn sẽ không ưa kiểu học sinh như tôi.

Tôi đắm chìm trong hồi ức của mình, tiếng thét chói tai bên cạnh đột nhiên ngừng lại.

Có một cái bóng phủ lên đầu tôi, tôi ngước mắt lên.

Người đàn ông đẹp trai trước mặt dần dần trùng lặp với khuôn mặt trong ký ức của tôi, không giống với chàng trai thời niên thiếu, hắn bây giờ trầm ổn và uy nghiêm hơn.

Bảo vệ và nhân viên công tác vây quanh hắn, vẻ mặt của Lục Trạch nhìn rất thản nhiên, hắn đưa tay về phía tôi, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền vào tai tôi:

“Xin chào, tôi là Lục Trạch.”

Tôi ngơ ngác đưa tay ra, hắn không nhớ rõ tôi.

Cũng đúng, hồi cấp ba tôi không có cảm giác “tồn tại”.

Nhưng vào lúc tôi nắm tay hắn, Lục Trạch nhẹ nhàng mỉm cười, vòng bàn tay to lớn của hắn ôm lấy tay tôi.

Lục Trạch trên màn ảnh không hay cười, cho nên fan xung quanh bởi vì nụ cười này của Lục Trạch lại cuồ/ng nhiệt đến độ có tiếng thét chói tai, cũng có tiếng nháy máy liên tục để nhấn nút chụp hình.

Ồn ào như vậy, nhưng tôi vẫn nghe rõ Lục Trạch nói gì.

Hắn nói:

“Hạ Trĩ, đã lâu không gặp.”

Giọng điệu có chút lười biếng này khiến tim tôi tê dại.

Có lẽ là do hôm nay trời quá nóng và mặt tôi đỏ bừng.

Tôi lau mồ hôi trên mặt, nhẹ giọng nói:

“Đã lâu không gặp, bạn học Lục, tôi là nhân viên công ty Thịnh Hoa phụ trách đón bạn từ sân bay.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm