Trò Chơi Thang Máy

Chương 9

12/03/2025 14:25

Từ khi lên cấp ba, tôi rất ít về nhà bà ngoại. Học hành quá căng thẳng, thành tích lại chẳng mấy nổi bật, mỗi dịp Tết đến, tôi luôn bị đem ra làm "tấm gương x/ấu" để so sánh. Trái ngược hoàn toàn với tôi, anh lớn và anh bé lại là "con nhà người ta" được họ hàng ngợi khen. Anh lớn còn đỡ, kiểu học sinh chăm chỉ từ tỉnh nhỏ, nhưng anh bé thì khác. Tự nhiên như trời giúp, anh liên tiếp đoạt giải Olympic Toán, Lý, thậm chí được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa.

Có lẽ vì cùng lớn lên bên nhau, dù lâu không gặp, tôi và anh lớn vẫn thân thiết. Chúng tôi thường kể cho nhau nghe những chuyện vui hồi hè, đùa giỡn rôm rả. Những lúc ấy, anh bé luôn tìm cớ ra ngoài hoặc xin phụ giúp việc nhà. Mỗi khi cả hai anh em tôi bị m/ắng, chúng tôi chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác, rồi liếc anh bé đầy trách móc.

Với anh bé, tôi luôn dành một nỗi e dè khó tả. Ánh mắt anh mỗi lần nhìn tôi lạnh lùng, vô cảm như đ/á. Nhưng thứ khiến tôi xa cách anh hơn cả, lại xảy ra trong tiệc mừng anh nhận học bổng toàn phần tiến sĩ ở Mỹ. Hôm ấy, tôi lén ra cổng khách sạn hút th/uốc, viện cớ m/ua nước ngọt. Đang đứng nép gió, bỗng thấy anh bé bước ra. Định cất lời chào thì một cô gái áo đỏ xinh đẹp như bướm lao vào vòng tay anh.

Tim tôi đ/ập lo/ạn: "Anh bé có bạn gái từ bao giờ?" Nhưng gương mặt anh vẫn lạnh tanh, thậm chí hơi nhíu mày khó chịu. Cô gái níu kéo, anh bé nắm tay cô ấy kéo ra xa. Tò mò, tôi lén đi theo, gi/ật mình khi nghe giọng anh lạnh băng: "Cô tự làm lộ lại muốn kéo tôi ch*t theo sao?"

Tôi càng bối rối: "Ch*t với chả chóc? Chuyện gì thế này?" Lúc ấy tôi mới mười mấy, dậy thì muộn, cả ngày chẳng nói với bạn nữ quá mười câu. Làm sao hiểu được vẻ đi/ên cuồ/ng đầy ám ảnh trong mắt cô gái kia?

"Đâu có~ Chính anh đưa em ra mà." Giọng cô ta ngọt ngào n/ão nùng khiến tôi rụng rời. Cô ta vòng tay ôm cổ anh bé, thở phào bên tai. Cảnh tượng ấy khiến mặt tôi đỏ bừng. Nhưng câu nói tiếp theo của cô ta khiến tôi lạnh sống lưng: "Người ch*t rồi... đâu có ch*t lần nữa?"

Tôi hốt hoảng chạy về phòng tiệc. Ít phút sau, anh bé cũng quay lại. Khi đi ngang, ánh mắt anh lướt qua tôi như ẩn giấu điều gì. Từ đó, chúng tôi chẳng liên lạc. Chỉ thỉnh thoảng gọi điện cho anh lớn. Có lần tôi dũng cảm hỏi về anh bé, anh lớn trầm ngâm hồi lâu: "Anh cũng thấy... nó khác xưa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm