SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC

Sư Phụ Bất Ngờ Xuất Hiện Tại Tiêu Kim Quật - Chap 4

13/04/2026 11:33

4.

Tôi chỉ tay vào người trong gương: “Mang Phi Vân Kiệu của ta đi mời khách đến thuyền họa nói chuyện.”

“Vâng ạ~!” Hai đứa trẻ nhào lộn một vòng rồi biến mất.

Tôi cũng búi tóc xong, thay y phục rồi bước ra ngoài.

Chu Mật có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người từ các thế giới khác nhau như vậy, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

Lâm Thanh Từ dường như thấy phản ứng của cậu ta rất thú vị, thậm chí còn chủ động sáp lại gần và nói chuyện, nhưng dựa vào phản ứng càng thêm cứng đờ của đối phương, xem ra hiệu quả hoàn toàn ngược lại.

Phương Hân đưa cho tôi một túi thơm: “Lần trước đa tạ đã c/ứu giúp, chút lòng thành, xin Lâm trưởng lão vui lòng nhận cho.”

Tôi nhận lấy túi thơm, nhìn thấy thứ bên trong, lòng mừng rỡ, nụ cười càng thêm chân thật: “Vẫn là Phương Trưởng khoa có bản lĩnh, vật này tôi tìm khắp nơi không thấy, không ngờ lại ở chỗ Phương khoa trưởng, thật sự cảm ơn rất nhiều. Sau này tổ Đặc Vụ Số 1 có việc cần, thì Lâm Thanh Tuyết tôi nhất định không từ chối.”

Tôi kéo tay Phương Hân vào trong khoang thuyền, dùng tiêu chuẩn cao nhất để tiếp đãi họ. Phương Hân đã quen với cảnh này, còn Chu Mật thì lại gò bó, không được tự nhiên cho lắm.

Sau bữa ăn, tôi đưa họ đến Tiêu Kim Quật xem đấu giá, trong ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, tôi dẫn họ thẳng lên tầng cao nhất.

Tiêu Kim Quật tổng cộng có tám tầng. Tầng trên cùng là nơi các Trưởng lão nghỉ ngơi, nghị sự. Tầng bảy là nơi nhân viên nghỉ ngơi ăn uống. Từ tầng một đến tầng sáu là nơi trao đổi, ký gửi và đấu giá bảo vật.

Những người đến đây giao dịch và đấu giá đều là người hiểu quy củ, hiếm khi gây chuyện. Cộng thêm chuyện của Vệ Kiêu trước đó, quản sự càng phải nêu cao tinh thần cảnh giác, đặt trận pháp ở lối ra vào mỗi tầng để đề phòng có kẻ gây rối và nhân cơ hội tr/ộm cắp.

Sảnh chính trên lầu tám là nơi các vị Trưởng lão thay phiên nhau trực, có sáu mặt thủy kính để giám sát tình hình mỗi tầng. Thông thường ngoài các Trưởng lão ra, không ai được phép vào đây. Nhưng cũng có những người có qu/an h/ệ tốt, muốn m/ua b/án vật phẩm mà thân phận lại tuyệt đối không thể bị phát hiện, sau khi được các Trưởng lão bàn bạc cũng có thể được đưa vào.

Mỗi Trưởng lão có năm suất. Tôi mỗi lần đến đây ngoài Lâm Thanh Từ, Diêu Hoa và Lộ Vũ ra, chưa từng đưa thêm ai khác. Lạc Phi không thích tham gia náo nhiệt, cũng chưa bao giờ đến.

Năm nay, tôi phá lệ đưa Phương Hân và Chu Mật đến.

Sau khi buổi đấu giá bắt đầu, không ít vật phẩm đã được giao dịch, và vài món đồ quý hiếm cũng đã có chủ. Mọi người trong lầu đều tuân thủ quy củ, không xảy ra hỗn lo/ạn.

Tôi đứng dậy: “Xem ra không có chuyện gì rồi, gần xong việc rồi.”

Lâm Thanh Từ đưa cho tôi một tách trà: “Nếu mệt thì em về trước đi, ở đây để anh trông chừng cho.”

Tôi uống một ngụm trà, vừa định về thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một lát sau, giọng một người đàn ông vang lên: “Lâm trưởng lão, bên phía lầu sáu xảy ra chuyện rồi.”

Lầu sáu có không ít vật phẩm quý hiếm và nguy hiểm đang chờ b/án, không thể xảy ra sai sót được. Tôi lập tức đi đến một tấm thủy kính, tay áo dài phất qua mặt gương, cảnh tượng ở lầu sáu liền hiện ra.

Chỉ thấy một người cao lớn mặc áo choàng đen, đầu đội mũ trùm đứng giữa, trong lòng ôm một chiếc hộp gỗ dài. Trước mặt hắn, vài nhân viên trong lầu đang ngã lăn trên đất, những người còn lại vây quanh hắn với vẻ mặt cảnh giác.

“Chiếc hộp này...” Tôi nhìn kỹ hoa văn trên chiếc hộp, vẻ mặt nghiêm lại. Vừa dứt lời, tôi xoay người bước một bước, thân hình liền biến mất vào không khí.

Lâm Thanh Từ lập tức theo sau tôi, cũng biến mất.

Chú thích - Thuyền họa: Họa phảng tự thoại. Họa phảng là loại thuyền lớn, được trang trí lộng lẫy, dùng để du ngoạn, ngắm cảnh hoặc tổ chức yến tiệc. "Tự thoại" nghĩa là trò chuyện, bàn bạc.

Khi tôi đến nơi, gã áo đen đã đ/á/nh gục thêm vài người. Phía sau hắn không xa chính là cửa sổ, rõ ràng có cơ hội chạy thoát, nhưng hắn vẫn đứng yên, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

“Các hạ chạy đến Tiêu Kim Quật gây rối, cầm lấy đồ vật rồi lại không đi, rốt cuộc có ý đồ gì?” Bóng dáng tôi hiện ra trước mặt mọi người. Vẻ mặt tôi lạnh băng, ánh mắt găm ch/ặt vào chiếc hộp trên tay hắn.

Quản sự mặt mũi lấm lem chạy đến bên cạnh chúng tôi, trên mặt bầm tím, hiển nhiên là đã bị đ/á/nh.

Lâm Thanh Từ khẽ dặn dò vài câu, quản sự vâng lệnh, dẫn người đi ra ngoài.

Gã áo đen thấy trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi, cười nói: “Đương nhiên là chờ Lâm trưởng lão rồi.”

Giọng nói này... chính là gã đàn ông áo đen hôm nọ!

Tôi lập tức cảnh giác, cẩn thận quan sát đối phương.

Gã áo đen dường như để chứng thực suy đoán của tôi, trực tiếp tháo mũ trùm đầu xuống, để lộ chiếc mặt nạ trên mặt. Chính là người đàn ông hôm đó đã mạo danh thanh Trảm Thiên Ki/ếm của sư phụ trong cung điện của Vệ Tử!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng và cha chồng đào ngũ giả chết, tôi cùng mẹ chồng liền bán hết tài sản gia đình.

Chương 7
Sau khi chồng và công công tử trận, mẫu thân khóc đến mức tưởng chừng ngất đi, thế mà tôi lại lập tức chạy đến nha môn xóa sổ hộ tịch. "Con dâu, con làm sao——" Không đợi mẫu thân nói hết, tôi liền nắm chặt lấy tay bà: "Mẹ, ta mau bán hết dinh thự lẫn cửa hiệu đi thôi!" "Nhưng bán rồi biết ở đâu..." Tôi trừng mắt: "Dĩ nhiên là cầm bạc rồi biến đi xa!" "Nhưng một khi công công của con——" "Chẳng có một khi nào hết! Lẽ nào mẹ còn muốn nuôi nấng ba tiểu thương kia thay ông ấy?" Mẫu thân nghiến răng nghiến lợi, quay đầu liền lôi hết tranh chữ cổ vật công công cất giữ bao năm—— "Con dâu, những thứ này còn đáng giá hơn cả dinh thự lẫn cửa hiệu! Mau đem hết đi đương!" Ba năm sau, cha con họ giả chết trở về đứng trước dinh thự đã đổi chủ, hai gương mặt ngơ ngẩn.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0