Câu Chàng Thanh Lưu

Chương 3

05/11/2025 18:30

Khi vào cung bệ kiến hoàng đế, chưa kịp bước vào điện ta đã bị một bản tấu chương ném thẳng vào mặt. Tấu chương bay vừa phải, chẳng nặng chẳng nhẹ.

Ước lượng tính khí bệ hạ, ta vừa bước vào liền cười lấy lều: "Bệ hạ, cữu phụ*..."

*cữu phụ: cậu ruột - em trai của mẹ

Vào tới ngự thư phòng ta mới phát hiện trong điện không chỉ có hoàng đế, còn có Vân Triệt đáng gh/ét đang đứng hầu. Chỉ thoáng suy nghĩ ta đã hiểu nguyên do bệ hạ nổi gi/ận.

Hoàng đế hừ lạnh: "Ngươi còn biết trẫm là cữu phụ của ngươi?"

"Bảo ngươi không lâm triều cũng đành, nhưng các tao đàn thi hội danh sĩ thì chẳng lần nào vắng mặt, giờ còn dám ném ngọc cầu hôn? Đồ bất thành khí, nào có chút dáng vẻ quý tộc công khanh?"

Ta vội vàng tiến lên rót trà nũng nịu: "Bệ hạ, thần biết lỗi rồi mà."

"Ngươi đứng nguyên chỗ đó, đừng nhúc nhích."

Hoàng đế ngăn ngay ý đồ nhận lỗi của ta, trầm giọng phán: "Hôn sự của ngươi trẫm đã có chủ ý. Đã tu thư gửi tới biên cương báo cho phụ mẫu ngươi, nhân dịp họ hồi kinh tâu việc, sẽ gả Tam công chúa cho ngươi, chọn ngày lành thành hôn."

Tam công chúa được sủng ái, tính tình kiêu ngạo ngang ngược, đ/á/nh ch*t hạ nhân là chuyện thường. Trong cung ai nấy đều tránh xa, ta nào muốn rước vị tổ tông này về thờ?

Ta vội quỳ xuống, ngọc bội đeo lưng va chạm vang lên.

"Xin bệ hạ thứ tội, thần không thể vâng mệnh."

Đế nữ giá thú liên quan đến nhan diện hoàng gia. Cự tuyệt thẳng thừng, đúng là t/át vào mặt thiên tử.

Quả nhiên, hoàng đế sầm mặt: "Vì sao?"

Trí n/ão ta hoạt động hết tốc lực, ánh mắt lại vô tình dừng ở Vân Triệt đang dựa tường thưởng thức kịch vui. Khóe môi ta khẽ nhếch.

Ta chắp tay hướng hoàng đế cúi người: "Bởi thần sủng m/ộ Vân Tể tướng đã lâu, không phải Vân Tể tướng thì không được, nên thực không dám làm lỡ công chúa, mong bệ hạ thành toàn."

Vân Triệt đang xem kịch vui bỗng đông cứng nét mặt.

Không khí ngưng đọng.

Hoàng đế hồi thần lại ném tiếp tấu chương vừa nhặt lên: "Lo/ạn ngôn! Ngươi về phủ tự xét lỗi, đừng tới trước mặt trẫm nữa, đồ bất thành khí!"

Ta thè lưỡi: "Thần đã nói rồi, không lâm triều là đúng."

Hoàng đế tức gi/ận ném liền mấy quyển tấu chương: "Ngươi còn dám cãi?"

May mà ta né nhanh, tất cả đều trúng Vân Triệt.

Thấy tình thế bất ổn, ta vội vàng chuồn thẳng: "Thần xin cáo lui."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỹ nhân (Nguyệt Nhi)

Chương 7
Em gái cùng cha khác mẹ lén đánh cắp chiếc bình phong thêu hoa mai mà ta tốn bao công sức hoàn thành, rồi dâng lên Cửu Thiên Tuế - kẻ nắm quyền lực bao trùm triều đình. Nàng được Cửu Thiên Tuế khen thưởng, xin được cơ hội gả cho Vương Tuyên làm thê thiếp, còn vào cửa sớm hơn ta một ngày. Trước kết quả này, vị hôn phu cùng ta lớn lên từ thuở ấu thơ không hề phản đối. "Ta chỉ thương A Đào mà thôi." Vương Tuyên thở dài: "A Tỵ, nàng yên tâm, dù nàng ấy là thê thiếp nhưng tuyệt đối không lấn lướt nàng." Tuyết bay lả tả theo gió, càng tô điểm thêm vẻ yểu điệu đáng thương của Khương Đào. Vương Tuyên ôm chặt lấy nàng, không thấy ánh mắt khiêu khích trong đôi mắt nàng. Đây là lời tuyên chiến của Khương Đào dành cho ta. Là đích nữ, ta chỉ có thể đứng trên chính lễ đường nàng từng sử dụng, làm lễ thành hôn với người đàn ông nàng từng dùng chung. Ta quay đầu nhìn, ánh mắt chạm phải Vương Tuyên. Kẻ từng thề nguyện dùng mạng sống bảo vệ ta, giờ đây vì em gái cùng cha khác mẹ của ta mà đứng về phe đối lập. Đây không phải lần đầu tiên. Và chắc chắn sẽ không phải lần cuối cùng. Ta không nói lời nào, quay lưng trở về phòng. Hôn lễ vẫn cứ thế tiến hành, chẳng ai quan tâm đến nỗi buồn trong lòng ta. Nhưng không ngờ, ngay đêm trước ngày thành hôn, cấm vệ của Cửu Thiên Tuế ập vào phủ Khương, ép giải Khương Đào đi.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
12