Để Em Sưởi Ấm Cho Anh

Chương 13

27/06/2025 16:00

Hai chữ vừa thốt ra, tôi đã tự nổi da gà vì chính mình.

Giang Diệc Thần không những không bị mê hoặc mà mặt còn lạnh tanh nhìn tôi đầy kh/inh thường,

"Sao?"

Tôi cười gượng hai tiếng để giảm bớt không khí ngượng ngùng, "Anh đừng gi/ận em nữa được không?"

Giang Diệc Thần bất động, "Anh có gi/ận hả?"

"Anh chẳng gi/ận chút nào."

"Anh có gì để mà gi/ận chứ?"

"Chẳng qua là anh thích em, còn em thì không thích anh thôi mà?"

“Cần gì phải gi/ận chứ.”

"Không có gì đâu, em nghĩ nhiều rồi."

Anh ấy nói liền một mạch, hoàn toàn không cho tôi cơ hội mở lời.

Sao tôi cứ cảm giác anh ấy rất để bụng chuyện này vậy.

"Thực ra, em có nỗi khổ riêng..." Tôi vắt óc suy nghĩ.

Giang Diệc Thần nghe thấy tôi nói mình có nỗi khổ riêng, khuôn mặt buồn bã bỗng sáng lên đôi phần.

"Anh biết ngay mà."

Anh ấy nhìn tôi đầy phấn khích.

"Quả nhiên là em có lí do nên mới làm như vậy."

"Em thực ra rất thích anh đúng không? Nếu không thích, sao lại quan tâm anh, còn làm những việc thân mật với anh."

"Rốt cuộc là em có khó khăn gì, cứ nói ra đi."

"Hả?" Tôi choáng váng trước sự thay đổi đột ngột của Giang Diệc Thần.

Hình như anh ấy nói cũng đúng, so với các bạn cùng phòng khác, tôi có vẻ khá quan tâm Giang Diệc Thần, và cũng không bài xích sự đụng chạm của anh ấy, ngược lại còn cảm thấy hơi thích nữa.

Liệu tôi có thích Giang Diệc Thần không nhỉ?

Tôi lại chìm vào suy nghĩ.

Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu.

Nụ cười trên khuôn mặt thanh tú của Giang Diệc Thần đã không còn nữa, anh ấy nghiến răng nói với vẻ lạnh lùng.

“Nói cho anh biết mau, không thì anh sẽ cho em biết tay.”

Tôi gi/ật mình sợ hãi, vội nắm ch/ặt tay anh ấy, "Phải phải, thực ra em cũng thích anh."

Anh ấy kiêu hãnh hất cằm, "Nghĩ thông suốt là được rồi."

Tôi và Giang Diệc Thần đã đến với nhau theo một cách thật kỳ lạ.

Nhưng như vậy cũng khá tốt, tôi không phải chịu cảnh bị máy lạnh hànhz hạz, thỉnh thoảng cũng được thư giãn.

Giang Diệc Thần cũng nhận ra, kẻ còn trong trắng hơn mười năm như tôi rất thích sự dễ chịu, một lần làm xong anh hôn tai tôi rồi dụ dỗ.

"Em có muốn thử cái khác dễ chịu hơn không?"

Vì Giang Diệc Thần đã hoàn toàn khai mở một thế giới mới cho tôi nên tôi rất tin tưởng vào anh ấy.

"Được được."

"Khi nào ạ?"

Giang Diệc Thần khẽ nhếch môi, "Ngày mai đi, đợi anh chuẩn bị xong."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5