Tôi chạy như bay về ký túc xá.

Tim đ/ập thình thịch.

Chui tọt vào giường, giả ch*t.

Mãi sau Bùi Duật Phong mới về.

Hắn cố kéo rèm giường tôi.

Không được.

Tôi đã kẹp ch/ặt rèm dưới nệm.

Chắc như đinh đóng cột, không cách nào kéo ra.

“Phồn Ngô, ra đây nói chuyện.”

“Nói cái đầu mày á? Cút!”

Bạn cùng phòng đi ngang qua, thì thầm: “Chơi quá tay rồi à? Bọn này ra ngoài tránh nhé?”

Bùi Duật Phong bất lực gật đầu.

Tôi nghe thấy.

Càng tức hơn.

Cứ chơi đùa mãi, coi tôi là cái gì? Đồ chơi à?

Tôi lật người ầm ĩ, chui đầu vào chăn.

Tin nhắn với Giai Giai dừng ở cuộc gọi đó.

Suy nghĩ mãi, tôi xóa đoạn dài từ chối trong hộp chat.

Chỉ gửi: “Xin lỗi.”

Cô ấy trả lời nhanh: “Lẽ ra em phải xin lỗi mới đúng. À mà… Bùi Duật Phong đã giải thích với em rồi, em sẽ không nói lung tung đâu.”

Tôi sửng sốt.

Hắn giải thích? Giải thích gì? Giải thích thế nào?

Nói Tào Tháo thì Tào Tháo đến.

Tin nhắn của Bùi Duật Phong hiện lên.

“Tớ bảo cô ấy là do thua cá cược, đừng lo.”

Tôi nhìn tin nhắn, không biết trả lời sao.

Lập tức block hắn.

Thế là bên ngoài vang lên tiếng thở dài nặng nề.

Tim vẫn lo/ạn nhịp, tôi trùm chăn lật người.

Đột nhiên, cả cái giường rung lắc dữ dội.

Tấm rèm bị tôi nằm đ/è đang bị kéo ra từng chút.

Không… khoan đã!

Đáng lẽ phải để tôi yên chứ!

Tôi quát: “Bùi Duật Phong! Mày động vào nữa là tao gi*t mày!”

Động tác dừng lại một giây.

Chỉ một giây.

Bùi Duật Phong gi/ật phăng tấm rèm.

Ánh đèn neon chói mắt.

Hắn nắm lan can, leo lên giường tầng.

Quỳ đ/è lên chân tôi, kéo rèm che lại.

Mặt hắn âm trầm, tôi sợ hãi cuộn ch/ặt chăn.

“ĐM mày đi/ên à! Đây là ký túc xá! Mày muốn gì?”

Bùi Duật Phong thở gấp, mắt soi mói khắp người tôi.

“Cậu nghĩ tớ muốn gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm