Tôi trở về nhà với hai bàn tay trống rỗng.

Mở cửa ra, liền thấy Tần Chấp đang co quắp ngủ trên ghế sofa, tay ôm ch/ặt chiếc gối của tôi.

Tôi nhẹ nhàng bước tới, đứng cạnh ghế lặng lẽ ngắm anh một lúc.

Cửa kính vẫn chưa đóng, gió ù ù thổi vào, rèm cửa bay phấp phới, những sợi tóc mai trên trán Tần Chấp cũng bị gió thổi tung, che khuất đôi mắt anh.

Không hiểu sao tôi lại đưa tay ra, nhẹ nhàng vén mái tóc che trước mắt anh.

Dưới mắt Tần Chấp có vết thâm, trên mặt cũng có vài vết trầy xước, có lẽ là do cái t/át từ sáng để lại.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác áy náy, tự hỏi không biết mình có ra tay quá mạnh không.

Đang lúc do dự không biết có nên đ/á/nh thức anh dậy hay không, thì Tần Chấp bỗng dưng mở mắt, đôi mắt đen nhánh phản chiếu hình bóng tôi.

"Em về rồi à?" Tần Chấp khản giọng nói.

Tôi vô thức lùi một bước, ấp úng: "Ừ... anh cứ ngủ tiếp đi."

Tần Chấp dụi mắt, ngồi thẳng dậy, ném chiếc gối trong lòng sang một bên rồi đứng lên.

Dáng người cao một mét tám lăm lập tức bao trùm lấy tôi trong bóng tối.

Tôi sững người, sau đó không lảng sang hướng khác, khẽ nói: "Ừ."

"Anh đi lấy cho em cốc nước." Tần Chấp vừa nói vừa định đứng dậy nhưng bị tôi đ/è vai ấn ngồi xuống ghế.

"Không cần đâu, em không khát."

Tần Chấp cũng không cố nữa mà ngoan ngoãn rúc vào lòng tôi, đầu cọ cọ vào bụng tôi tìm vị trí thoải mái rồi nằm yên.

Tôi đứng cứng đờ người, không dám động đậy.

Không biết bao lâu sau, Tần Chấp lại lên tiếng, giọng mang theo chút mong manh và hoang mang khó nhận ra, "Lục Thanh Tự, anh sợ."

Tôi gi/ật mình, cúi xuống nhìn Tần Chấp, lúc này mới nhận ra mắt anh đã hơi đỏ.

"Sợ gì?"

"Anh sợ… Anh sợ đây chỉ là một giấc mơ, khi giấc mơ dần biến mất thì em cũng biến mất luôn."

[Thật rất muốn ch/ửi Tần Chấp một câu chẳng ra gì. Kiếp trước đã bị ngược thành bộ dạng này rồi mà kiếp này vẫn giẫm vào bước xe đổ của kiếp trước. Nhưng mà! Lục Thanh Tự, cậu có thể thương anh ấy một chút được không, cảm giác như anh ấy sắp vỡ vụn rồi.]

[Tần Chấp từ khi trở về chưa ngủ được một giấc ngon, đêm nào cũng mất ngủ đến sáng, hiếm hoi mới ngủ được một chút. Vậy mà trong mơ lại toàn là cảnh tuyệt vọng đ/au đớn khi bị Lục Thanh Tự bỏ rơi kiếp trước, đổi là tôi thì tôi cũng sụp đổ.]

[Xem tiểu thuyết thôi cũng phải rơi nước mắt vì Tần Chấp, trời ạ, không muốn xem truyện ngược nữa, ảnh hưởng sức khỏe tinh thần.]

Dòng bình luận trực tuyến lặng lẽ trôi qua, tôi mím môi, trong cổ họng hơi nghẹn lại, khẽ an ủi: "Em sẽ không đi đâu, ít nhất là bây giờ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đừng bỏ em. Chương 6
8 Đạn Mạc Chương 15
10 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm