Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 404: Nam sủng so với Tư Dạ Hàn dung mạo còn xinh đẹp hơn

05/03/2025 10:15

Editor: Hyna Nguyễn

Betaer: Anh Kiều + CN

————————-

Mười năm không có bất kỳ tin tức nào, Hắc Quả Phụ lại vì theo dõi Tư gia mà lại một lần nữa xuất hiện…

“Phu nhân đối với Tư gia cảm thấy hứng thú sao?” K thăm dò mà mở miệng hỏi.

Dù sao Death Rose chỉ tồn tại ở trong tin đồn là một tổ chức quá mức thần bí, ngay cả hắn cũng chưa từng thấy qua, mặc dù người phụ nữ này nhìn qua lai lịch không nhỏ, nhưng đối với thân phận của cô ta, với sự cẩn thận của mình, K đương nhiên vẫn tồn tại một thắc mắc lớn.

Người phụ nữ thần bí lười biếng vuốt ve móng tay nói: “Tôi cảm thấy hứng thú với người nào, cần phải nói qua với anh sao?”

“Không cần! Không cần! Đương nhiên không cần! Chẳng qua là…”

Nghe được trong giọng nói của đối phương có sát ý, vẻ mặt của K nhìn qua tựa hồ có hơi khó xử, suy nghĩ mở miệng nói: “Phu nhân người mà ngài muốn, dù cho tôi có một trăm lá gan cũng không dám cùng cạnh tranh với ngài đây, nhưng lần này thật sự là đúng dịp, nhiệm vụ của chúng tôi cũng liên quan đến những người này, nếu nửa đường thất bại, chúng tôi thật sự bị xem như là không hoàn thành việc mình được giao phó, cho nên, không biết phu nhân có thể thương lượng hay không?…”

“Ồ, vậy anh muốn như thế nào?” Diệp Oản Oản thờ ơ nhìn về hướng hắn một cái.

Con ngươi của K đảo một vòng, vẻ mặt ân cần nói: “Người phu nhân coi trọng, không phải là gia chủ của Tư gia chứ? Nếu phu nhân hôm nay đem người này nhường cho Thí Huyết Minh chúng tôi thì tôi nhất định sẽ dâng lên cho ngài một nam sủng so với Tư Dạ Hàn dung mạo còn xinh đẹp hơn gấp vạn lần! Tuyệt đối khiến cho phu nhân ngài hài lòng!”

“A…” Trong không khí truyền tới một tiếng cười nhẹ của người phụ nữ.

Nụ cười này làm cho người nghe cảm thấy rợn cả tóc gáy.

K không khỏi có loại dự cảm x/ấu, cũng không biết đối phương rốt cuộc là có ý gì, trong lòng bồn chồn: “Phu nhân…”

Không khí xung quanh hắn trở nên như trước bão táp, gió chợt thổi mạnh, sắc trời bỗng nhiên âm trầm xuống.

Giọng nói của người phụ nữ mặc dù vẫn là kiểu lười biếng không đếm xỉa tới xung quanh, nhưng khí tức quanh mình lại hoàn toàn thay đổi: “Không bằng, thủ lĩnh đem chính mình dâng cho tôi đi. Những tiểu khả ái của tôi hẳn là sẽ đối với anh cảm thấy rất hứng thú!”

Cái cảm giác ngột ngạt to lớn này làm cho hắn, lính đá/nh thuê cấp độ SSS không cách nào chống đỡ được luồng sát khí mãnh liệt như thế này, điều đó làm cho hắn đổ mồ hôi lạnh, Cừu Hồng Hải lúc này mở miệng nói: “Không… Không dám!”

Tiểu khả ái trong miệng người phụ nữ này cũng không phải là sủng vật đáng yêu gì, mà là một bầy chó sói từng con từng con một ngay từ nhỏ ăn th!t người mà lớn lên.

Đối với vị phu nhân này mà nói, hắn dù là thủ lĩnh của Thí Huyết Minh cũng chỉ xứng làm thức ăn cho bầy chó sói của cô mà thôi.

Như vậy khác gì muốn s/ỉ nh/ục hắn, nhưng do lời nói đó được phát ra từ miệng người phụ nữ này cho nên hắn ngay cả một chút tức gi/ận cũng không dám có.

“Không dám sao? Tôi thật ra lại cảm thấy thủ lĩnh can đảm không tệ, cho rằng tôi là một quả phụ d/âm đãng quá đói khát sao? Không phải anh nghĩ tôi cái thứ rác rưởi gì cũng đụng vào đấy chứ?!” Khí tức quanh mình của Diệp Oản Oản trong nháy mắt càng thêm kinh người, mà phía sau cô đội ngũ thần bí khó dò kia cũng tiến vào trạng thái chiến đấu.

“Sao! Tôi tuyệt đối không có ý đó!” Cừu Hồng Hải bị dọa làm cho lưng ướt đẫm mồ hôi.

Quả nhiên vẫn là thất bại…

Đồ vật mà Hắc Quả Phụ coi trọng làm sao có thể dễ dàng nhả ra.

Huống chi ánh mắt chọn đàn ông của người phụ nữ này kén chọn cực kỳ.

Nhưng nhiệm vụ lần này quả thật vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể thất bại.

Nghĩ tới đây, trong lúc nhất thời K lâm vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.

Bên kia, đám người Lưu Ảnh nghe được hai phe thế lực này coi ông chủ nhà mình thành đồ chơi mà trả giá, lòng sớm đã tràn đầy lửa gi/ận.

Nhưng lúc này người ta là đ/ao thớt, còn mình là cá th!t, với thế lực cường đại như vậy, bọn họ chỉ có thể mặc cho người khác x/ẻ th!t mình mà thôi.

Lúc này, thộc hạ thân hình cao lớn bên cạnh Diệp Oản Oản trong con ngươi dưới lớp mặt nạ phát ra ánh sáng lạnh lẻo, chợt b/ắn về phía bọn người Thí Huyết Minh nói: “Vậy còn không mau cút!”

“Phải… Phải phải…” Cừu Hồng Hải gấp gáp vội vàng lui về một bên phía sau.

Con vịt tới tay như vậy rồi lại bay mất, Cừu Hồng Hải không cam lòng là chuyện có thể tưởng tượng được, nhưng bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau, đối phương lại là người mà hắn hoàn toàn không trêu chọc nổi nên hắn vẫn nên từ bỏ thì tốt hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9
12 Trà Sữa Ô Long Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 5
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
0