Tôi trở về Bạch Ngân.
Năm sau tôi ôn thi lại, đậu vào một trường Sư phạm trong tỉnh.
Tốt nghiệp xong, tôi ở lại Lan Châu và trở thành một giáo viên Địa lý.
Cứ mỗi độ nghỉ hè hàng năm, tôi lại tự mình lái xe đi lại những cung đường năm xưa từng rong ruổi.
Núi Đạt Phản. Na Lạp Đề. Hẻm núi lớn Khố Xa. Bãi cỏ mướt ven hồ Thanh Hải nơi chúng tôi từng cùng nhau ngắm sao đêm.
Chỉ là anh đã không còn ngồi ở ghế phụ nữa.
Và tôi cũng chưa từng gọi vào số điện thoại ấy thêm một lần nào.
Có những đêm trằn trọc mất ngủ, tôi lại tự hỏi giờ này anh đang ở phương nào.
Liệu anh còn lái xe tải hay không? Chiếc xe Foton rá/ch nát kia đã được thay mới chưa? Có ai ngồi cạnh xem đường, nhắc nhở anh trạm dừng chân phía trước còn cách bao xa không?
Tôi nghĩ, có lẽ anh đã quên mất tôi từ lâu rồi.
Tờ giấy kia cũng chẳng biết đã kẹp vào cuốn sách nào rồi đ/á/nh mất tự thuở nào.
Dãy số điện thoại ấy tôi chỉ nhìn qua đúng một lần, chẳng hề cố tình học thuộc, ấy vậy mà thế nào cũng không thể xóa nhòa khỏi ký ức.
Nhưng tôi không gọi.
Anh nói đúng.
Thứ anh cần, tôi không cho được. Còn thứ tôi muốn, anh cũng chẳng thể trao.
Cách nhau cả một dải ngân hà, mỗi năm được gặp nhau một lần, thế là đủ rồi.
Năm thứ mười, kỳ nghỉ đông tôi về Bạch Ngân ăn Tết.
Đi ngang qua tiệm sửa xe của anh họ, tấm biển hiệu treo trước cửa đã được thay mới, đám thợ thuyền trong tiệm tôi cũng chẳng nhận ra một ai.
Anh họ nay đã m/ập lên không ít, mái tóc cũng điểm xuyết vài sợi bạc.
Lúc hàn huyên dăm ba câu chuyện phiếm, anh ấy chợt nhắc: "Mấy năm trước có người tới nghe ngóng tin tức của mày đấy."
Nhịp tim tôi phút chốc lỡ mất một nhịp.
"Khi nào vậy anh?"
"Chắc cỡ ba bốn năm trước." Anh họ gãi gãi đầu: "Lái chiếc Foton cũ mèm, kính chắn gió còn nứt một đường. Hỏi anh đứa nhỏ đến phụ việc mùa hè năm ấy giờ đi đâu mất rồi."
Anh không gọi thẳng tên tôi. Nhưng anh họ vừa nghe là đã biết đang hỏi ai.
"Thế anh trả lời ra sao?"
"Anh bảo mày đang dạy học trên Lan Châu." Anh họ liếc nhìn tôi: "Anh xúi ổng lên tìm mày đấy, ổng không đi à?"
Tôi không trả lời.
Chu Dã không hề biết.
Anh không biết rằng tôi vẫn luôn chờ đợi cuộc điện thoại ấy.
Thậm chí đến chính bản thân tôi cũng chẳng ý thức được rằng mình đang mòn mỏi ngóng trông.
Mãi cho đến khoảnh khắc ấy, khi đứng trước cửa tiệm sửa xe, đờ đẫn nhìn những chiếc xe tải chở hàng nối đuôi nhau lướt qua trên quốc lộ, tôi mới chợt bừng tỉnh nhận ra—
Rằng dãy số quen thuộc ấy, tôi chưa một lần nhấn nút xóa đi.